Thứ Tư, 7 tháng 5, 2014

TQ có chớp nhoáng chiếm Trường Sa?

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2014/01/140125_trung_quoc_chiem_truong_sa_haykhong.shtml

 

TQ có chớp nhoáng chiếm Trường Sa?

Tiến sĩ Nguyễn Vân Nam

Gửi cho BBC từ Sài Gòn

Cập nhật: 12:50 GMT - thứ bảy, 25 tháng 1, 2014

Trung Quốc thành lập thành phố Tam Sa quản lý ba quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, và Trung Sa

Chủ nghĩa Đại Hán (cùng với nó là Chủ nghĩa bành trướng Đại Hán) bắt rễ sâu xa trong lòng xã hội Trung Quốc (TQ), cũng chưa bao giờ mất tầm quan trọng then chốt trong chiến lược đối ngoại của TQ.

Thống nhất thiên hạ, mở mang bờ cõi, vì vậy, luôn được coi là sứ mệnh thiêng liêng, mục tiêu quan trọng hàng đầu của tất cả các triều đại phong kiến TQ. Với những nước chưa thể, không thể thống nhất vào mình được, TQ luôn tự coi và bằng mọi cách biến các nước này thành chư hầu (thuộc quốc) của Thiên triều (Tông chủ). Thiên hạ chỉ có thể được coi là thái bình nếu được Thiên triều lãnh đạo. Thiên hạ ở đây không chỉ là các tiểu quốc trong biên giới đương thời mỗi vương triều, mà được mở rộng tùy theo sức mạnh, khả năng và tầm nhìn của Thiên triều. Thiên triều TQ hiện tại cũng không là ngoại lệ. Chỉ có điều, Thiên hạ ngày nay đã là Thế giới.

Các bài liên quan

Chủ đề liên quan

Điều đặc biệt nguy hiểm là: Do nhiều nguyên nhân có tính lịch sử, văn hóa, Chủ nghĩa Đại Hán (CNĐH) ngày nay không chỉ là của tầng lớp thống trị, của tầng lớp trung lưu và người có học, mà còn được sự đồng tình của đa số dân chúng Trung Hoa lục địa. Thiên chức của Thiên triều là nhất thống thiên hạ, mở mang bờ cõi; thần dân tất phải bảo vệ thiên đức mà ủng hộ thiên chức của Thiên triều. Cho đến khi TQ vẫn chưa có dân chủ thật sự, chừng đó thế giới vẫn phải đối mặt với CNĐH.

Là một sứ mệnh thiêng liêng của Chủ nghĩa ĐH, Chủ nghĩa bành trướng Đại Hán (Chủ nghĩa BTĐH), về bản chất không phải là để đáp ứng nhu cầu phát triển kinh tế, mà là bảo vệ, tôn vinh uy danh Thiên triều. Nghĩa là ngay cả khi có thể đáp ứng nhu cầu phát triển bằng cách khác mà không cần phải xâm chiếm, mở rộng lãnh thồ, TQ vẫn ngay lập tức thực hiện sứ mệnh này một khi thấy mình đủ khả năng, có cơ hội.

Nhờ Toàn cầu hóa,TQ trở thành thị trường lớn nhất thế giới hấp dẫn hầu hết nhà đầu tư quốc tế, trở thành công xưởng của thế giới. Nhờ cách đánh giá sức mạnh kinh tế quốc gia vẫn còn bằng các chỉ số lạc hậu vốn chỉ thích hợp cho một nền kinh tế quốc gia đóng (GDP chẳng hạn), TQ được coi như một trong những cường quốc kinh tế hàng đầu thế giới. Điều đó không chỉ khiến Thiên triều càng ngạo mạn, dân chúng thêm tự hào, mà còn làm họ tự tin hơn vào khả năng thực hiện CNBTĐH.

Cơ hội thành công của CNBTĐH không hề thấp. TQ hiện là cường quốc khu vực có ảnh hưởng quyết định đến thị trường các nước Đông Nam Á, là thị trường tiêu thụ hàng hóa quan trọng nhất của các nước đang có tranh chấp biển với TQ; là đối tác quan trọng hàng đầu của tất cả các nước công nghiệp phát triển. Nhu cầu bức thiết về nguyên vật liệu, năng lượng cho một nền kinh tế không lồ như TQ là một nhu cầu có thật. Nó dễ dàng là lý do kinh tế biện minh cho những yêu sách lãnh thổ, che đậy bản chất của vấn đề là CNBTĐH.

Do là nhu cầu bức thiết để ổn định và phát triển một nền kinh tế mà cả thế giới ít nhiều đều phụ thuộc, việc TQ tranh giành, chiếm giữ, thậm chí xâm chiếm lãnh thổ cũng sẽ được cộng đồng quốc tế nghiêng theo hướng gây sức ép giải quyết theo hướng thỏa hiệp "dĩ hòa vi quí" có lợi cho TQ. Ngoài ra, TQ cũng nổi tiếng về sự phối hợp không đồng bộ, ít hiệu quả giữa chính quyền địa phương với trung ương. Trong vấn đề biên giới, TQ sẽ lợi dụng nó để đổ lỗi cho chính quyền địa phương, mở đường thoát cho chính quyền trung ương khi cần thiết.

Liệu Trung Quốc có dùng hải quân chiếm một số đảo ở Trường Sa?

Khoảng cách giàu nghèo ngày càng rộng; bất công ngày càng lớn, càng nhiều; mâu thuẫn xã hội, mâu thuẫn giữa người dân và giới cầm quyền ngày càng gay gắt; xung đột không thể giải quyết giữa tự do kinh tế với trói buộc tinh thần, chế độ chính trị; sự chính danh Thiên tử của Đảng Cộng sản Trung Quốc là những vấn nạn ai cũng biết của TQ. Chủ nghĩa BTĐH lúc này là một giá trị chung, là cơ hội có thể dễ dàng thống nhất người dân, khiến họ tạm gác qua một bên những vấn nạn ấy.

Biển Đông hay quần đảo Điếu Ngư đang tranh chấp với Nhật quan trọng hơn? Một nửa số tàu biển đang lưu thông của thế giới chạy qua Biển Đông. Đây cũng là tuyến hàng hải quan trọng nhất nối Thái Bình Dương với Ấn Độ Dương. Kiểm soát được Biển Đông, đồng nghĩa với kiểm soát thương mại quốc tế. Biển Đông còn được đánh giá có trữ lượng tài nguyên, khoáng sản rất lớn có khả năng góp phần quan trọng đáp ứng nhu cầu phát triển kinh tế của TQ. Đảo Điếu Ngư không có những yếu tố này.

Biển Đông hay Điếu Ngư dễ giành được hơn? Điếu ngư có dân sinh sống, hiện do Nhật chiếm hữu và thực thi chủ quyền (Quản lý) liên tục từ lâu. Như vậy, căn cứ vào Công pháp quốc tế, nó là lãnh thổ của Nhật. Về cơ bản, TQ chỉ dựa vào lý do là người phát hiện đầu tiên - với chứng cứ là các tấm bản đồ của TQ - để đòi chủ quyền đối với Điếu ngư.

Nhưng một mặt, „Phát hiện" - dù được một quốc gia tuyên bố chính thức – cũng không đồng nghĩa với „Chiếm hữu". Lập luận này của TQ dựa vào lý luận chủ quyền biển cổ lỗ vốn chỉ phổ biến và được công nhận ở Châu Âu cũ: sở hữu lãnh thổ chỉ cần qua một hành động quản lý tượng trưng. Mặt khác, theo Công pháp quốc tế hiện hành, các tấm bản đồ không thể được coi là chứng cứ pháp lý chứng tỏ một hiện trạng quản lý - chính trị trong thực tế, mà thường chỉ thể hiện thế giới quan, thậm chí là ước muốn của người lập ra chúng mà thôi.

Nhật là cường quốc kinh tế thế giới; các công ty Nhật hoạt động tại Trung Quốc có ảnh hưởng mạnh đến kinh tế TQ. Căn cứ vào Hiệp ước phòng thủ chung Mỹ - Nhật, Mỹ có nghĩa vụ bảo vệ Nhật khi Điếu Ngư bị TQ tấn công. Như vậy, đối với TQ, tranh chấp Điếu Ngư chỉ có tính chất tượng trưng chứng tỏ quyết tâm bảo vệ chủ quyền của Thiên triều; là màn kịch đánh lạc hướng quan tâm của các nước quanh Biển Đông; và - quan trọng nhất - là con bài ngã giá để Nhật và Mỹ có lý do không can thiệp khi TQ mạnh tay ở Biển Đông. Tranh chấp Điếu Ngư, vì vậy, chắc chắn sẽ được giải quyết bằng các thỏa thuận ngầm.

"Việt Nam chưa khởi kiện TQ ra một tổ chức quốc tế; cũng không có Hiệp ước liên minh nào với Mỹ. Quan hệ liên minh, sự giúp đỡ quân sự truyền thống của Nga với Việt Nam (như trong cuộc chiến biên giới 1979) cũng không đáng ngại, do TQ có thể gây áp lực tại biên giới đất liền với Nga làm đối trọng."

Các đảo hiện đang tranh chấp tại Biển Đông vốn đều không có dân sinh sống từ trước. Việc chứng minh thủ đắc lãnh thổ, có chủ quyền theo nguyên tắc "Chiếm hữu và thực thi chủ quyền liên tục" là hầu như không thể. Chứng minh chủ quyền mang tính lịch sử là một việc hết sức khó khăn, luôn gây tranh cãi. Không nước nào đang liên quan đến tranh chấp tại đây có đủ bằng chứng chắc chắn, không thể tranh cãi, về chủ quyền mang tính lịch sử của mình.

Bộ Qui tắc ứng xử Biển Đông (COC) tôn trọng và bảo vệ lợi ích các bên một cách bình đẳng, công bằng sẽ là cách giải quyết tốt nhất. Nhưng Thiên triều không thể chấp nhận bình đẳng với thuộc quốc. TQ sẽ trì hoãn tối đa việc ký kết một Bộ qui tắc như vậy. Sự không chắc chắn về chứng cứ, mập mờ về cơ sở pháp lý, chưa có nguyên tắc giải quyết chung của các bên chính là lợi thế của TQ. Sự khác biệt rõ ràng về lợi ích, quan điểm, và mức độ phụ thuộc vào TQ của từng nước trong khối ASEAN, cũng là một thuận lợi không nhỏ đối với TQ.

Mỹ xoay trục chiến lược về Châu Á-Thái Bình Dương khiến các nước đang có tranh chấp với TQ an tâm, cứng rắn hơn; nhưng thể diện Thiên triều cũng bị thách thức. TQ sẽ phải có hành động đáp trả mạnh mẽ hơn. Tranh chấp mới đây tại Biển Đông đã diễn ra dưới mọi hình thức, trừ tấn công chiếm đảo. Nay TQ đã tự đặt mình vào thế "Cung đã giương, tên không thể không bắn".

Tấn công chiếm đảo trong bất kỳ tình huống nào cũng không được khơi mào một cuộc chiến tranh giữa TQ và một nước trong vùng. Càng không được phép trở thành lý do cho phép Mỹ hoặc cộng đồng quốc tế can thiệp bằng vũ lực. Vì vậy, nó sẽ phải là cuộc tấn công tổng lực thần tốc, bảo đảm chiếm được đảo chỉ trong nửa ngày, chậm nhất là một ngày. Ngay sau đó, TQ sẽ ra tuyên bố vẫn bảo đảm tự do lưu thông hàng hải quốc tế qua Biển Đông; có thể lấy làm tiếc về hành động quân sự của chính quyền địa phương. Đồng thời sử dụng toàn bộ các quan hệ, sức mạnh kinh tế đối với nước mất đảo, thuyết phục Mỹ, LHQ, EU gây sức ép, buộc nước mất đảo nhân nhượng, chấp nhận không phản công quân sự và phải thương lượng với TQ vì lợi ích của cộng đồng quốc tế.

Quan hệ giữa đảng Cộng sản Việt Nam và Trung Quốc là quan hệ ý thức hệ tư tưởng chặt chẽ nhất?

Các đảo thuộc Philippines hay Việt Nam trong quần đảo Trường Sa sẽ bị tấn công? Một mặt, do Philippines đã khởi kiện TQ ra Hội đồng Trọng tài quốc tế, nên TQ có nghĩa vụ tuân thủ khoản 03 điều 2 Hiến chương LHQ và Điều 279 UNCLOS không thể dùng vũ lực đối với Philippines nữa.

Mặt khác, Philippines cũng có Hiệp ước liên minh quân sự với Mỹ. Dù đảo tranh chấp có thể chưa được chính thức xem là lãnh thổ của Philippines để được Mỹ bảo vệ, nhưng theo Hiệp ước này, Mỹ phải can thiệp khi lợi ích quốc gia của Philippines bị đe dọa và được Philippines chính thức yêu cầu. Trong bất cứ trường hợp nào, cũng không thể chắc chắn được Mỹ sẽ không can thiệp. Đây là một rủi ro lớn mà TQ không muốn.

Việt Nam chưa khởi kiện TQ ra một tổ chức quốc tế; cũng không có Hiệp ước liên minh nào với Mỹ. Quan hệ liên minh, sự giúp đỡ quân sự truyền thống của Nga với Việt Nam (như trong cuộc chiến biên giới 1979) cũng không đáng ngại, do TQ có thể gây áp lực tại biên giới đất liền với Nga làm đối trọng.

Việt Nam còn là nước phụ thuộc về kinh tế vào TQ hết sức nặng nề, đặc biệt là vào giao thương tiểu ngạch qua biên giới đất liền với TQ. Đóng cửa biên giới đất liền sẽ là đòn chí mạng đối với nền kinh tế Việt Nam cho trường hợp VN phản công chiếm lại đảo. Quan hệ giữa đảng Cộng sản Việt Nam và đảng Cộng sản Trung Quốc hiện là một quan hệ ý thức hệ tư tưởng chặt chẽ nhất, quan trọng và đặc biệt nhất trong các quan hệ của Việt Nam với các đảng phái chính trị nước ngoài. Thiên triều biết cách sử dụng quan hệ này một cách hiệu quả nhất để buộc VN phải chấp nhận thương lượng sau khi mất đảo.

Như vậy, trong tương lai gần, một "chính quyền địa phương" của TQ sẽ ra lệnh tấn công thần tốc chiếm một vài đảo nhỏ thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Việt Nam không thể phản công chiếm lại, mà sẽ buộc phải thương lượng lâu dài với TQ để chấp nhận hiện trạng mới này.

Bài viết nêu quan điểm riêng của tác giả, đang làm việc tại Sài Gòn.

 

Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

Download headers and messages for POP3 e-mail accounts - Outlook

http://office.microsoft.com/en-us/outlook-help/download-headers-and-messages-for-pop3-e-mail-accounts-HP010102427.aspx#BM3

 

Download headers and messages for POP3 e-mail accounts

Show All

When working with your POP3 e-mail account, you can choose to download either message headers or complete messages, including attachments. Once a message is downloaded from your e-mail server, the default setting is to delete the message from the e-mail server to free up space in your e-mail account with your Internet service provider (ISP).

Downloading only the headers first from your POP3 mail server can be useful if you receive large e-mail messages. Based on the information in the headers, you can selectively download only the items that you want. For example, when traveling with a laptop computer, you may be using a slower connection and do not want to download large messages or attachments. Therefore, downloading just the headers is useful.

This article assumes that you have already added your POP3 e-mail account to Microsoft Outlook. Find links to more information about adding e-mail accounts in the See Also section.

What do you want to do?

Download headers

E-mail message headers do not contain the body of messages. You can choose to download only the headers of all your messages and then choose some messages to download immediately. By downloading the headers and only the messages that you want, you can reduce your connection time. After you download the headers, you can choose which messages, if any, that you want to download or delete from the e-mail server.

  • Download headers manually    
    • On the Tools menu, point to Send/Receive, point to the account, and then click Download Inbox Headers.
  • Download headers automatically    
  1. On the Tools menu, point to Send/Receive, point to Send/Receive Settings, and then click Define Send/Receive Groups.
  2. Under Group Name, select a group that contains your POP3 account.

 Note   If you have not created custom Send/Receive groups, select the All Accounts group.

  1. Click Edit.
  2. Under Folder Options, select Download headers only.

 Note   If you have more than one account in a Send/Receive group, and you want to download items completely for some accounts and only the headers for some others, create another Send/Receive group. In one of the Send/Receive groups, include all the accounts for which you want to download only the headers. In the other, include the accounts for which you want to download all the items completely.

When you download a header, appears beside the message listing.

Top of Page

Mark messages to download or delete

After you download the headers, you can do one of the following with each header:

  • Mark the message to be downloaded and removed from the e-mail server.
  • Mark the message to be copied (and leave a copy on the server).
  • Delete the message from the server without downloading it.

When you download your messages, they are removed from the e-mail server by default. When you copy your messages, a copy of the message is downloaded to your computer, and the message also remains on the server allowing you to download the message from another computer. When you delete your messages in Outlook, they are removed both from your computer and from the server.

  • Mark the headers for messages to download and delete on the mail server    
    • In the Inbox, right-click the header, and then on the shortcut menu, click Mark to Download Message(s).

An icon appears after you mark a header to download a message. The icon indicates that the next time a send/receive occurs, the message will be downloaded and removed from the mail server.

  • Mark the headers for messages to be copied from the server    
    • In the Inbox, right-click the header, and then click Mark to Download Message Copy on the shortcut menu.

After you mark a header to download a copy of the message, the icon appears.

The icon denotes that the next time a send/receive occurs, a copy of the e-mail message will be downloaded to your computer.

  • Mark the headers for messages to be deleted on the mail server    
    • In the Inbox, click the item to delete, and then press DELETE. A red X appears and the first line of the header displays in strikethrough text.

 Note   You can select multiple items for deletion by holding down CTRL while clicking the messages, and then clicking DELETE.

 Note   If you move a header to another folder (for example, move it manually or by using a rule), and then mark the header, the header will not be processed when you click Process Marked Headers. Only headers in the Inbox are processed.

Top of Page

Download messages

Do one of the following:

  • Get new messages manually    
    • On the Tools menu, point to Send/Receive, point to the account, and then click Inbox.
  • Get new messages automatically    
  1. On the Tools menu, point to Send/Receive, point to Send/Receive Settings, and then click Define Send/Receive Groups.
  2. Under Group Name, select a group that contains your POP3 e-mail account, and then under Setting for group name, select the Schedule an automatic send/receive every n minutes check box, and then enter a number between 1 and 1440.

 Note   If you have not created custom Send/Receive groups, select the All Accounts group.

Your POP3 e-mail server will be checked and new messages downloaded according to the schedule that you choose.

By default, when you add a POP3 e-mail account, Outlook downloads complete items, including attachments, and then deletes the item from the server. If you change this setting to retrieve only the headers, you can switch back to complete items.

  1. On the Tools menu, point to Send/Receive, point to Send/Receive Settings, and then click Define Send/Receive Groups.
  2. Under Group Name, select a group that contains your POP3 e-mail account.

 Note   If you have not created any custom Send/Receive groups, select the All Accounts group.

  1. Click Edit.
  2. Under Folder Options, select Download complete item including attachments.

Top of Page

Delete messages on the e-mail server

By default, after a message is downloaded from a POP3 e-mail server, it is deleted from the server. However, if you are only downloading message headers, or if you have turned on the Leave a copy of messages on the server option, the message remains on the mail server.

For more information about the Leave a copy of messages on the server option, see the links in the See Also section.

You do not have to download the message to delete it from the server. You can mark headers of messages to be deleted from the e-mail server. This is useful when you recognize that an e-mail message can be deleted based on your review of the message header alone. The Mark messages to download or delete section in this article explains how to mark headers for deletion.

After a header is marked for deletion, do the following:

  1. Delete messages from your computer and from the server    
    • In the Inbox, click the item to delete, and then press DELETE. A red X appears and the first line of the header display appears in strikethrough text.

 Note   You can select multiple items for deletion by holding down CTRL while clicking the messages, and then clicking DELETE.

  1. On the Tools menu, point to Send/Receive, point to the account, and then click Process Marked Headers.

When you delete message headers, the header is deleted on your computer, and the complete message is deleted from the mail server. Therefore, any other computer or profile that you use will not be able to retrieve them from the e-mail server.

 Note   If you move a header to another folder either move it manually or by using a rule), and then mark the header, the header will not be processed when you click Process Marked Headers. Only headers in the Inbox are processed.

 

Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

Outlook 2013 & "Download headers only"

http://www.outlook-apps.com/download-headers-only/

 

Outlook 2013 & “Download headers only”

0 Comments in Outlook Tips & Tricks, Outlook Tutorials by Bogdan IonitaFind me on Google +

September 4, 2013

 

Up to Outlook 2010, you used to be able to choose to “Download headers only” for all your Outlook accounts. However, this changed with Outlook 2013 – this blog article describes what has changed.

If you were using a POP or IMAP account with Outlook 2010 (or earlier versions), you could use the option “Download headers only” which allowed you to download only the header part of incoming emails.

This “headers only” feature served two purposes: on one side, Outlook was able to retrieve many emails much faster, so you could preview your inbox emails quicker; on the other side, you were safe from accidentally opening dubious emails (since Outlook didn’t automatically download their potentially malicious content, too).

However, starting with Outlook 2013, the “Download headers only” option is available ONLY for POP3 accounts. If you are using an IMAP account in Outlook 2013, you simply can’t use the “Download headers only” feature, so you have to either live with it or switch your Outlook account from IMAP to POP3 or to ActiveSync.

For Outlook 2013 POP3 accounts, the “Download headers only” feature can be accessed from the Outlook File -> Options menu -> Advanced -> Send/Receive -> select your accounts group and click on the Edit button:

On the Folder Options window section, simply select the option “Download headers only”:

We are not sure why Microsoft decided to discard the “Download headers only” option in Outlook 2013, for IMAP accounts. Maybe there were technical / programming reasons, maybe because they push the ActiveSync protocol as a replacement for the IMAP protocol…

 

Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2014

Sử dụng hạt mùi đúng cách phòng sởi

http://kienthuc.net.vn/song-khoe/su-dung-hat-mui-dung-cach-phong-soi-332358.html

Sử dụng hạt mùi đúng cách phòng sởi

(Kienthuc.net.vn) - Lá mùi và hạt mùi già có tác dụng để phòng bệnh sởi, tuy nhiên khi phòng bệnh bằng hạt mùi thì phải sử dụng đúng cách mới đem lại hiệu quả.
Con số trẻ tử vong liên quan đến bệnh sởi khiến không ít người phải giật mình, đối với những người có con mắc sởi thì bồn chồn, lo lắng. Còn những phụ huynh có con nhỏ thì tìm mọi cách để bảo vệ con làm sao cho không bị sởi.
Một trong những cách đang được nhiều người áp dụng hiện nay đó là, tắm cho con bằng lá mùi và hạt mùi già, có lẽ vì thế mà những sản phẩm từ cây mùi có giá hơn bao giờ hết. Tuy nhiên, thực hư của việc tắm hạt mùi cho trẻ liệu có "đánh bay" được sởi hay không thì cần phải có ý kiến của những chuyên gia về đông y.
 Tăm nước đun hạt và lá mùi có thể phòng được sởi cho trẻ.
Tiến sĩ Nguyễn Hoàng (Đại học Dược Hà Nội), một chuyên gia đầu ngành về lĩnh vực đông y cho biết, hạt mùi già và lá mùi đều có thể sử dụng để phòng chống bệnh sởi. Tuy nhiên khi sử dụng phải dùng đúng cách. Ví dụ như tắm cho trẻ em để phòng sởi thì có thể dùng mùi tắm vài lần 1 tuần với liều lượng khoảng 30 đến 50 gr hạt mùi cho vào nước đun sôi để nguội.
Còn nếu trẻ bắt đầu lên sởi, các bà mẹ có thể dùng 50 - 70 gr hạt sởi già đun sôi với 100ml nước và 100ml rượu. Đun xong phải đậy nắp để nguội bớt. Lấy nước đó phun lên toàn bộ cơ thể trừ mặt, đầu. Dung dịch này sẽ kích thích sởi mọc lên hết cho chóng khỏi…
Ngoài tắm, có thể cho trẻ dùng qua đường uống. Lấy chính nước lá mùi già, hạt mùi già hoặc nước đun từ kim ngân hoa, ké đầu ngựa, sài đất khoảng nửa chén/lần cho uống. Ngày uống 2  3 lần. Với trẻ bị sởi không nên kiêng tắm rửa mà cần kiêng nước lạnh, tránh nơi gió lùa.
Ngoài việc dùng đông y để hạn chế sự lây lan và chữa sởi, thì phương pháp tiêm vắc xin được các chuyên gia khuyến cáo sử dụng. "Việc cần thiết để tránh sởi đầu tiên là phải tiêm vắc xin để phòng tránh qua các thế hệ, mẹ tiêm phòng để truyền miễn dịch cho con dưới 9 tháng tuổi. Con đủ 9 tháng tuổi cần phải tiêm vắc xin phòng sởi mũi đầu tiên, sau đó tiêm nhắc lại mũi 2", PGS – TS Lê Thanh Hải, Giám đốc BV Nhi TW cho biết.
 Dịch sởi đang là mối lo cho nhiều người.
Theo PGS - TS Lê Thanh Hải, khi bị bệnh sởi, bệnh nhân sởi phải được cách ly tại nhà hoặc đưa trẻ đến cơ sở y tế tại địa phương điều trị để tránh lây truyền qua đường hô hấp. Các mẹ cần chăm sóc con theo chế độ đặc biệt, tránh bị nặng do biến chứng.
Hạn chế việc tiếp xúc gần không cần thiết của nhân viên y tế và người thăm bệnh nhân đối với bệnh nhân. Trẻ mắc sởi cần ở trong môi trường thoáng mát, tăng cường dinh dưỡng, cho trẻ uống nhiều nước. Người chăm sóc trẻ cũng như trẻ cần được vệ sinh tay chân.
Đặc biệt, nếu bị nặng, bệnh nhân sẽ được điều trị tại viện theo phác đồ do Bộ y tế ban hành. Đồng thời, PGS Hải khuyến cáo, các bà mẹ không nên vượt tuyến, tập trung đông tại 1 nơi sẽ gây ra nhiễm chéo bệnh. Bản thân bệnh sởi không nguy hiểm nhưng sẽ là rất nguy hiểm nếu bị bội nhiễm và biến chứng trên thể trạng những trẻ có bệnh.

Hồ sơ mật về quả bom nguyên tử suýt san phẳng nước Mỹ

http://kienthuc.net.vn/giai-ma/ho-so-mat-ve-qua-bom-nguyen-tu-suyt-san-phang-nuoc-my-270706.html

Hồ sơ mật về quả bom nguyên tử suýt san phẳng nước Mỹ

Nếu không vì một sai sót nhỏ trong mạch điện của quả bom nguyên tử thì có lẽ nước Mỹ đã bị "quét sạch" bởi nó bất ngờ "rơi" từ trên trời xuống.
Sự việc này đã được giấu kín hơn nửa thế kỷ cho đến khi tờ The Guardian công bố trên trang tài liệu mật.
Công tắc "cứu mạng" nước Mỹ
Năm 1961, một quả bom nguyên tử với sức công phá lớn gấp 260 lần quả bom hủy diệt thành phố Hiroshima và Nagasaki của Nhật trong Thế chiến II, đã rơi xuống bang Bắc Carolina trong tình trạng kích nổ. Ngay sau khi thông tin về vụ thả bom này được tiết lộ, cả nước Mỹ bắt đầu xôn xao và yêu cầu được biết sự thật xảy ra vào năm đó.
Theo tài liệu tờ Guardian của Anh có được, một trong số hai quả bom nguyên tử đã rơi xuống phía Bắc Carolina nhưng chỉ trong khoảnh khắc cuối cùng, do mạch điện áp không hoạt động nên nước Mỹ đã tránh được một thảm họa kinh hoàng. Chính phủ Mỹ đã xác nhận những sai sót của phi công lái chiếc B52 khi đó đang có nhiệm vụ bay qua không phận phía Bắc Carolina, khiến hai quả bom nguyên tử rơi xuống mặt đất, tuy nhiên, họ chưa bao giờ khẳng định một trong hai quả đã được lắp kíp nổ hoàn chỉnh.
Quả bom nguyên tử suýt phá hủy nước Mỹ.
Sáng ngày 23/5/1961, trong khi tuần tra liên tục 24 giờ trên không phận nước Mỹ và Đại Tây Dương để đối phó chiến tranh lạnh với Liên Xô cũ, chiếc máy bay ném bom chiến lược B52 chở hai quả bom hydro số hiệu 39 đang bay qua không phận bang Carolina để tiếp nhiên liệu thì bất ngờ gặp sự cố. Điều này buộc tổ bay phải thả hai quả bom xuống khu vực Goldboro, Bắc Carolina. Nhưng, không biết do sự cố hay vô tình mà một trong hai quả bom đã được lắp kíp nổ hoàn chỉnh.
Phi hành đoàn cho biết, trong khi tiếp xăng, cánh phải của B52 bị chảy dầu và họ đã ngừng bơm xăng. Chiếc B52 phải cố bay ra khỏi vùng biển để xả hết lượng xăng vừa bơm, nhưng máy bay đã chảy hết sạch số xăng chỉ trong ba phút, nhanh hơn dự kiến rất nhiều, khiến máy bay mất kiểm soát và rơi xuống đất. Phi hành đoàn gồm 8 người nhảy dù khỏi máy bay và chiếc máy bay đã nổ tung trên không. Hai quả bom lao thẳng xuống mặt đất. Nguy hiểm là một trong hai quả bom đã tự động kích hoạt trạng thái sẵn sàng nổ khi chạm đất, dù được bung ra, cơ chế kích nổ được kích hoạt.
Tuy nhiên, quả bom này khi đâm xuống một cánh đồng đã không nổ. Nhiều khu vực, trong đó có New York, Baltimore, Washington và Philadelphia đã không bị tàn phá, chỉ nhờ một công tắc chuyển đổi điện áp thấp đơn giản trên quả bom này đã hoạt động thành công, ngăn không cho kích hoạt điện áp cao để kích nổ lõi hạt nhân của đầu đạn khi chạm đất. Đáng nói là có bốn công tắc an toàn để tránh trường hợp tự kích nổ trong quả bom thì cả ba cái đều không hoạt động, trừ cái thứ tư.
Nhà báo Eric Schlosser - người công bố tài liệu mật này tiết lộ: "Quả bom sau đó đã được quân đội Mỹ thu giữ thành công. Sau khi kiểm tra, họ phát hiện ra một trong hai quả bom đã được kích hoạt ở chế độ "kẻ thù" và đang trong quá trình kích nổ. Rất may, mạch điện áp gặp sự cố đã khiến quả bom may mắn không phát nổ trên bầu trời Carolina, san bằng cả nước Mỹ chỉ trong tích tắc". Ông cho biết, mỗi quả bom hydro này có sức nổ 4 megaton, tương đương 4 triệu tấn thuốc nổ TNT, tức mạnh gấp 260 lần quả bom nguyên tử thả xuống Hiroshima năm 1945.
Dù sau đó, chính quyền Mỹ trấn an dư luận rằng hai quả bom này không thể nổ (trước đó còn họ nói, máy bay không mang bom), nhưng một báo cáo 8 năm sau của chuyên gia Parker F. Jones ở phòng thí nghiệm Sandia - nơi chịu trách nhiệm về các cơ chế an toàn của vũ khí hạt nhân, viết rằng "một công tắc chuyển mạch điện áp thấp đơn giản đã ngăn chặn thảm họa xảy ra cho nước Mỹ".
Ông phát hiện bốn công tắc an toàn ngăn không cho bom nổ ngoài ý muốn, thì cả ba cái đều bị lỗi, chỉ cái thứ tư là hoạt động. "Loại bom Mk 39 Mod 2 này không có cơ chế an toàn thích hợp trên máy bay B52", ông viết. Ông Jones từng là nhà khoa học có trách nhiệm trong việc thiết kế hệ thống khóa an toàn của bom nguyên tử nên ông nắm rất rõ việc lắp đặt cũng như kích nổ của quả bom. Ông Jones cho biết: "Quả bom được thả xuống Carolina đơn thuần chỉ là một giai đoạn kích nổ thất bại nhưng nó có ý nghĩa cực kỳ to lớn đối với nước Mỹ".
Nhiều chuyên gia phân tích, nếu quả bom nguyên tử không gặp trục trặc, chắc chắn vụ nổ bom nguyên tử sẽ biến nước Mỹ thành một Hiroshima thứ hai với sức hủy diệt khủng khiếp hơn nhiều lần và lịch sử nhân loại chắc chắn sẽ thay đổi. Khi đó, hàng triệu tính mạng người dân ở Washington, Baltimore, Philadelphia và thậm chí là cả ở New York sẽ bị đe dọa bởi bụi phóng xạ. Hiện tại, Chính phủ Mỹ chưa đưa ra những phản hồi chính thức khi tài liệu mật này được công bố.
Bức ảnh nổi tiếng về vụ nổ bom nguyên tử ở Hiroshima.
Những mũi tên gãy
Tuy nhiên, đây không phải lần duy nhất Mỹ và các nước khác "hút chết" vì các sự cố liên quan đến vũ khí hạt nhân. Theo hồ sơ của cục Lưu trữ An ninh quốc gia Mỹ (NSA), kể từ năm 1950 đến nay, có ít nhất 32 vụ việc tương tự, chủ yếu xảy ra trong thập niên 1960. Các chuyên gia và giới quân sự dùng thuật ngữ "mũi tên gãy" để chỉ các sự cố liên quan đến vũ khí hạt nhân, dẫn đến tình trạng bất ngờ phóng, khai hỏa, kích nổ, mất cắp hoặc thất thoát vũ khí nguy hiểm.
Theo tài liệu của NSA, vụ thất lạc vũ khí hạt nhân đầu tiên trong lịch sử xảy ra ngày 13/2/1950 khi chiếc máy bay ném bom chiến lược Convair B-36B của không quân Mỹ gặp nạn tại thời điểm tham gia diễn tập tấn công trong điều kiện mùa đông. Chiếc máy bay từ căn cứ tại Alaska, chở một bom nguyên tử Mark IV, bị hỏng động cơ do đóng băng và buộc phải thả rơi rồi kích nổ bom trên không. Tuy chứa uranium và thuốc nổ thông thường nhưng do không có lõi plutonium nên quả bom chỉ gây ra một vụ nổ phi hạt nhân lớn gần British Columbia (Canada). Mỹ và Canada sau đó khẳng định không có rò rỉ phóng xạ trong khu vực. Chỉ 9 tháng sau, đến lượt một oanh tạc cơ B-50 do động cơ bị trục trặc đã vứt một quả bom Mark 4 xuống sông St. Lawrence gần Riviere-du-Loup, cách Montreal (Canada) khoảng 482km về hướng Đông Bắc. Quả bom nổ tung trong lúc va chạm và dù không có lõi plutonium, vụ nổ cũng thổi bay gần 45kg uranium chứa trong bom. Sau đó máy bay hạ cánh an toàn tại căn cứ không quân Mỹ ở Maine.
Đến năm 1956, xảy ra một sự cố nghiêm trọng hơn một chiếc B-47 đột nhiên mất tích "không sủi tăm" khi chở theo hai quả bom nguyên tử từ căn cứ không quân MacDill, bang Florida, đến một căn cứ nước ngoài. Liên lạc bị cắt khi máy bay đang trong vùng trời Địa Trung Hải và mọi nỗ lực tìm kiếm trong hàng chục năm qua đều kết thúc trong vô vọng đến tận ngày nay. Cùng năm, lại là máy bay B-47 gặp sự cố với vụ một oanh tạc cơ đâm vào cơ sở chứa vũ khí hạt nhân ở căn cứ không quân Lakenheath tại Suffolk (Anh) trong lúc diễn tập. Lúc đó, cơ sở này chứa đến ba quả bom Mark 6. Kết quả kiểm tra ban đầu cho thấy phép màu đã cứu nước Anh khi một quả bị nứt vỏ, lộ kíp nhưng lại không phát nổ.
Mỹ tiếp tục mất một quả Mark 15 nặng 3.400kg trong vụ va chạm chiến đấu cơ năm 1958. Trong lúc hạ cánh xuống căn cứ không quân Hunter tại bang Georgia, chiếc B-47 đụng phải một chiếc tiêm kích F-86. Tai nạn khiến chiếc B-47 buộc phải thả bom xuống vùng biển gần đảo Tybee. Rất may là không có vụ nổ nào và cũng không có thương vong, theo hãng tin UPI. Sau Anh và Canada, đến lượt Tây Ban Nha suýt "lãnh đủ" vì mũi tên gãy Mỹ và cũng do đụng máy bay. Theo AP, hồi tháng 1.1966, chiếc B-52 chở 4 quả bom nhiệt hạch đụng chiếc máy bay tiếp nhiên liệu KC-135 trên không và rơi gần Palomares, Tây Ban Nha, theo bộ Quốc phòng Mỹ. Hai quả bom không có lõi plutonium phát nổ, thải ra một lượng uranium và giới chức phải di dời hơn 1.400 tấn đất ở Palomares. Mỹ nhanh chóng thu hồi được quả bom thứ ba nhưng phải huy động hơn 20 tàu chiến, máy bay và mất nhiều tháng mới vớt được quả thứ tư.
Cũng theo tài liệu do tờ The Guardian công bố, ít nhất 700 tai nạn và sự cố "đáng kể" liên quan đến 1.250 vũ khí hạt nhân đã được ghi nhận từ năm 1950 đến năm 1968. Phóng viên Eric Schlosser chất vấn: "Thông tin này lâu nay luôn bị che giấu để tránh bị đặt câu hỏi về chính sách hạt nhân của Mỹ. Người dân Mỹ luôn được trấn an rằng sẽ không có chuyện vũ khí hạt nhân vô tình bị kích nổ, nhưng đây là bằng chứng cho thấy thảm họa chút nữa là xảy ra vì một chút sai sót".

Tính cách “dị biệt” của người Việt: Thiếu văn hóa tranh luận

http://kienthuc.net.vn/giai-ma/tinh-cach-di-biet-cua-nguoi-viet-thieu-van-hoa-tranh-luan-269959.html

Tính cách "dị biệt" của người Việt: Thiếu văn hóa tranh luận

(Kienthuc.net.vn) - Bàn về văn hóa tranh luận của người Việt, PGS. TS Lê Quý Đức xua tay (một trong những bệnh hay gặp của các giáo sư - chưa nghe thủng vấn đề đã xua tay xua chân): "Tôi có cảm nhận người Việt mình không có thói quen biết tranh luận".
"Trước một vấn đề còn chưa thống nhất, thay vì dùng lý lẽ để tranh luận, người Việt lại có xu hướng dùng giọng nói lớn và lấy số đông làm chuẩn", PGS.TS Lê Quý Đức chia sẻ.
Không biết tranh luận vì tư duy cảm tính
Bàn về văn hóa tranh luận của người Việt, PGS. TS Lê Quý Đức xua tay: "Tôi có cảm nhận người Việt mình không có thói quen biết tranh luận".
Lý giải cho việc vì sao không gọi là "văn hóa tranh luận", ông Đức nói: "Thói quen cũng là một nét văn hóa. Nhưng khi đã nói văn hóa tranh luận thì phải theo nghĩa rất rộng, gắn với tri thức, quá trình đào tạo, rèn luyện, kỹ năng, tâm lý xã hội... Đằng này, người Việt nhiều khi tranh luận bằng cách "ăn to nói lớn" để át đi. Do đó, chưa thể nói đến văn hóa tranh luận được". Vậy vì sao người Việt chưa có thói quen biết tranh luận?
Ông Đức cho hay, ở xã hội phương Tây dùng tư duy duy lý. Theo đó, để trình bày ý kiến về một vấn đề, người ta sẽ phải dùng khái niệm, thậm chí phải trên cơ sở thống nhất khái niệm, sau đó lựa chọn phương pháp để tranh luận.
Còn với người Việt Nam là tư duy cảm tính, tư duy tương đối đúng. Ví như quan niệm âm dương đúng chung cho mọi cái nhưng không hoàn toàn đúng khi gắn vào sự việc cụ thể. Người Việt Nam cũng có câu "một bồ cái lý không bằng một tí cái tình", vậy nên nhiều khi vì anh là bạn thân, là anh em ruột thịt của tôi, anh sai đấy nhưng tôi không muốn tranh luận để chỉ ra cho anh thấy vì sợ làm mất lòng nhau.
Cũng vì tư duy cảm tính nên việc tranh luận của người Việt hết sức "lạ lùng". "Người ta không có trình độ nên không thể tranh luận bằng lý lẽ. Khi đó, nếu anh không có quyền lực mà muốn áp đặt người khác thì dùng cử chỉ, thói quen như nói lớn, quát tháo ầm ĩ để át tiếng người ta đi. Người này thấy người kia nói lớn thì cũng cố rướn giọng mình lên. Cứ thế, cuộc tranh luận sẽ chỉ có tiếng nói lớn qua lại thay vì dùng lý lẽ phân tích cho thấu tình đạt lý.
Bên cạnh đó, người Việt có xu hướng lấy số đông làm chuẩn, coi chân lý thuộc về số đông. Chẳng hạn, khi biểu quyết một vấn đề cụ thể, nếu số đông thuận theo - dù lựa chọn ấy không hợp lý cho lắm thì nó vẫn sẽ được thông qua. Anh chống lại số đông nghĩa là anh đi ngược lại chân lý, sẽ bị phê phán và chẳng gì khác là anh phải gân cổ cãi thật to. Như vậy, thói quen tranh luận của người Việt mới dựa trên nói lớn và theo số đông", ông Đức phân tích.
Khi biểu quyết một vấn đề cụ thể, nếu số đông thuận theo - dù lựa chọn ấy không hợp lý cho lắm thì nó vẫn sẽ được thông qua. 
Thiếu dân chủ thì không có tranh luận
Theo ông Đức, một nguyên nhân nữa để người Việt không có thói quen biết tranh luận là do thiếu dân chủ trong xã hội truyền thống. Ở đó, vai vế, thứ bậc rõ ràng và buộc người ta phải tuân theo. Đến nỗi, "quân xử thần tử, thần bất tử bất trung; phụ xử tử vong, tử bất vong bất hiếu" (vua xử tôi chết, tôi không chết, tôi không trung; cha xử con chết, con không chết, con không hiếu).
Cũng trong xã hội ấy, người có quyền thế, có địa vị thì "miệng nhà quan có gang có thép", họ nói cái gì cũng được cho là đúng nên mang tính áp đặt. Trong gia đình thì "cá không ăn muốn cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đường con hư". Do đó, nhất nhất bề dưới phải tuân theo bề trên, không được quyền phản kháng lại vì như thế là trái với đạo lý, bởi phận con gián, cái kiến làm sao cãi được bề trên. Vì thế, trong xã hội ấy không có tranh luận, bởi đã là tranh luận thì phải có sự đối thoại bình đẳng. Sự bình đẳng ấy không chỉ về cấp bậc, tri thức, chân lý mà còn phải bình đẳng về nhân phẩm, đạo đức... Khi thiếu một trong những yếu tố đó thì khó có cuộc tranh luận cởi mở, đúng nghĩa được.
"Thế nhưng, trên thực tế, chẳng riêng gì trong xã hội truyền thống mà ngay cả bây giờ cũng vậy, nhiều khi người lớn, cấp trên vẫn tự cho mình cái quyền áp đặt cấp dưới nên sẽ không có sự dân chủ trong tranh luận. Tâm lý đám đông vẫn còn phổ biến, nhiều người chỉ nói hùa theo kiểu "té nước theo mưa" mà thôi", ông Đức chỉ ra.
Tranh minh họa. 
"Anh là ai mà có quyền phát biểu?"
Trong một xã hội mà nền văn hóa đặc trưng theo chủ nghĩa tập thể, lấy số đông làm chuẩn, coi chân lý thuộc về số đông thì nghiễm nhiên yếu tố cá nhân sẽ bị coi nhẹ. Điều này cũng không thể tạo ra văn hóa tranh luận được.
Ông Lê Quý Đức phân tích: "Thời Tự Đức, Nguyễn Trường Tộ đưa ra ý kiến canh tân đất nước nhưng bị triều đình coi thường. Hay khi bắt đầu công cuộc Đổi mới, có người đề cập đến chuyện xây dựng nền kinh tế thị trường thì bị quy cho là theo đường lối tư sản, bị lên án... Rõ ràng, người ta đã không coi trọng yếu tố cá nhân, ý kiến cá nhân, sáng tạo cá nhân.
Việc không coi trọng yếu tố cá nhân cũng sẽ làm hạn chế tranh luận. Vì cùng với tính áp đặt, mệnh lệnh như đã chỉ ra ở trên, việc không coi trọng ý kiến cá nhân khiến cho nhiều khi trong cuộc tranh luận, người ta dễ nghe được câu hỏi: "Anh là ai mà có quyền phát biểu?". Nếu đó không phải là một người có vai vế, có địa vị thì chưa chắc tiếng nói ấy đã được lắng nghe, được tiếp thu - dù nó có đúng, có hợp lý. Thậm chí có khi, ý kiến ấy được chú ý, được ghi lại trong các văn bản nhưng chẳng hề trích nguồn là do ai nói, nói ở đâu mà coi như đó là ý kiến của tập thể, chỉ bởi người phát ngôn không mấy tiếng tăm".
Tạo thói quen biết tranh luận từ đâu?
Theo PGS.TS Lê Quý Đức, tranh luận sẽ tạo động lực cho sự phát triển. Khi chưa có được sự tranh luận đúng nghĩa, cởi mở thì chừng đó, sự phát triển sẽ có những rào cản.
"Giờ ta mới bắt đầu vào xã hội hiện đại nên vẫn mang tàn dư của xã hội nông dân - nông thôn - nông nghiệp, thậm chí cả xã hội phong kiến khi hành xử của một bộ phận quan chức không khác nào những ông quan phong kiến", theo ông Đức.
Vậy làm thế nào để tạo ra thói quen biết tranh luận trong xã hội? Ông Đức cho rằng, đó là một việc làm không hề đơn giản. Ông nhấn mạnh: "Muốn tạo ra thói quen biết tranh luận thì phải tạo được sự bình đẳng giữa những người tranh luận, phải coi trọng yếu tố cá nhân. Một xã hội có thiết chế thì người lãnh đạo bao giờ cũng phải là người tiên phong thực hiện để làm gương cho dân chúng. Chừng nào nhà lãnh đạo, nhà quản lý vẫn còn tâm lý "anh là ai mà có quyền phát biểu?"; chưa tạo ra được nhà nước pháp quyền, xã hội công dân thì chừng đó sẽ không thể có thói quen biết tranh luận, có văn hóa tranh luận".
(Còn tiếp...)
"Tranh luận cũng phải đảm bảo chân, thiện, mỹ, ích; thông qua tranh luận để con người đến với nhau, hiểu nhau, đi đến tiếng nói chung, cùng mở mang kiến thức, góp phần vào sự phát triển. Nếu vi phạm chân, thiện, mỹ, ích, chỉ "cả vú lấp miệng em", coi thường người kém hơn mình thì sẽ không có văn hóa tranh luận".
PGS.TS Lê Quý Đức

Thứ Sáu, 18 tháng 4, 2014

Phòng khám Nhi Cao cố tình chối rửa mũi bằng cồn cho trẻ?

http://kienthuc.net.vn/me-be/phong-kham-nhi-cao-co-tinh-choi-rua-mui-bang-con-cho-tre-332822.html

Phòng khám Nhi Cao cố tình chối rửa mũi bằng cồn cho trẻ?

(Kienthuc.net.vn) - Về việc phòng khám Nhi Cao phủ nhận rửa mũi bằng cồn, mẹ cháu Hà Hoài Anh bức xúc: "Tôi không mang con ra để đùa và làm thử nghiệm được".
Giải thích khó hiểu, khó thuyết phục của phòng khám Nhi Cao?!
Như Kiến Thức đã đưa tin, ngày 11/4 gia đình anh Hà Tuấn Anh có phản ánh về việc, con anh phải nhập viện điều trị do nghi nhân viên y tế của phòng khám Nhi Cao (99 Quan Hoa – Cầu Giấy) rửa mũi bằng cồn, khiến con anh bị tổn thương.
 Cháu Hà Hoài Anh khi nhập Bệnh viện Nhi TƯ.
Để làm rõ vấn đề này, chiều 17/4, phóng viên đã có buổi làm việc với phòng khám Nhi Cao, người phát ngôn phòng khám có tên Nguyễn Hữu Lâm và tự giới thiệu là nguyên Phó chánh Thanh tra Bộ Y tế, bác sĩ cao cấp, luật sư.
Theo ông Lâm, ngày 5/4, phòng khám có đón tiếp bệnh nhi có tên Hà Hoài Anh (5 tháng tuổi) đến khám bệnh, người trực tiếp khám được giới thiệu là TS.BS Lê Ngọc Lan. "Sau khi khám xong, bác sĩ Lan cho biết, cháu bé có biểu hiện ho, ở mũi, thành cuống họng có dịch nhầy. Sau đó, bác sĩ chỉ định rửa mũi bằng nước muối sinh lý, bác sĩ Lan đã ra y lệnh và y tá là người thực hiện rửa", ông Lâm cho biết.
Tuy nhiên, khi phóng viên muốn biết tên, gặp trực tiếp y tá thực hiện rửa mũi để hiểu rõ hơn về sự việc thì ông Lâm đã từ chối và cho rằng: "Cháu còn nhỏ để đối diện với những vấn đề này".
 Chai cồn trắng và chai nước muối sinh lý có hình dạng bên ngoài và thể tích rất giống nhau.
Riêng về vấn đề nghi vấn rửa mũi bằng cồn, ông Lâm khẳng định: "Không có chuyện rửa mũi bằng cồn ở phòng khám". Theo ông Lâm, thứ nhất là do chai cồn màu xanh, nên không có chuyện y tá lấy nhầm. Thứ hai, thủ thuật rửa mũi các y tá làm thường xuyên tại phòng khám nên không nhầm được. Thứ ba, nếu rửa mũi bằng cồn, trẻ sẽ bị bỏng niêm mạc và bỏng rộp lên. Từ đó, ông Lâm khẳng định, ý kiến gia đình chỉ là ý kiến một chiều.
Về phía gia đình bệnh nhi, ông Lâm cho biết phía phòng khám đã có buổi làm việc vào ngày 10/4, tuy nhiên phía gia đình cũng như phòng khám chưa có sự thống nhất và phía phòng khám chỉ làm việc với gia đình khi có kết luận của Bệnh viện Nhi TƯ, nơi cháu đang điều trị. Và kết luận tại buổi tiếp xúc, ông Lâm cho rằng, hiện phía Bệnh viện Nhi đã có kết luận cuối cùng và đó chính là cơ sở pháp lý để làm việc.
Vì cũng muốn tìm hiểu về cồn sát trùng trong nghi vấn rửa mũi khiến trẻ phải nhập viện, trước đó PV đã ra một hiệu thuốc và mua một chai cồn - có hình dáng bên ngoài và thể tích rất giống chai nước muối sinh lý và thậm chí, nhãn mác chai cồn cũng ghi công dụng: sát trùng. Vậy hóa ra, có nhiều loại cồn sát trùng đến vậy?!
 Phòng khám Nhi Cao nơi bị tố dùng cồn rửa mũi cho trẻ 6 tháng tuổi.
"Tôi không mang con mình ra làm trò đùa"
Với thông tin tiếp nhận từ đại diện phòng khám Nhi Cao và thông tin trên một tờ báo cho rằng, cháu bé chỉ là nạn nhân để một thế lực nào đó lợi dụng "chơi đểu" phòng khám, PV Kiến Thức đã gặp gỡ gia đình cháu Hoài Anh. Chị Hoài, mẹ bé, vô cùng bức xúc nói: "Mọi người phải biết rằng, cháu mới 6 tháng tuổi, miệng vẫn còn hơi sữa mẹ, không thể mang con ra để đùa và làm thử nghiệm được".
Nói về chai dung dịch cồn màu xanh, chị Hoài tiếp tục cho biết: "Chai dung dịch cồn mà phòng khám đăng lên báo là hôm nay mới có, còn hôm đó là chai giống y như chai nước muối… hôm đó, tôi không hề nhìn thấy chai màu xanh đó".
 Chị Hoài khẳng định, lúc rửa mũi cho cháu không hề có chai cồn màu xanh như vậy tại phòng rửa mũi, nếu có thì với màu sắc khác hẳn, chắc chắn chị sẽ biết.
"Hơn nữa, nếu con tôi được rửa mũi bằng nước muối sinh lý thì không tự nhiên mà nó đi cấp cứu, từ lúc đẻ ra đến giờ chưa hề đi cấp cứu hay là bị làm sao bao giờ. Nếu không phải dùng cồn thì làm sao mà con tôi phải đi cấp, trong tình trạng như vậy", chị Hoài cho biết.
Theo tìm hiểu của phóng viên, hiện cồn trắng được sử dụng rất nhiều tại các cơ sở y tế, trong đó có cả các phòng khám tư nhân và bệnh viện, thậm chí bất kể quầy thuốc nào khi hỏi mua loại cồn này cũng có. Công dụng của loại cồn này là để sát trùng. Tuy nhiên, khẳng định với phóng viên, đại diện phòng khám Nhi Cao cho biết, phòng khám không dùng cồn trắng, mà chỉ dùng cồn xanh. Liệu đây có phải là sự thật!?
Nói về việc, cháu Hà Hoài Anh phải nhập viện lại, ông đại diện phòng khám Nhi Cao cho biết: "Giờ bệnh truyền nhiễm rất nhiều, việc trẻ ra viện lại nhập viện lại là chuyện bình thường, nên điều đó không có gì là lạ".
Cũng liên quan đến vấn đề này, một bác sĩ chuyên khoa Nhi cho biết, nếu rửa mũi cho trẻ bằng cồn sẽ ảnh hưởng rất lớn đến sức khỏe của trẻ nhỏ, vì thế nên sử dụng nước muối sinh lý để rửa mũi cho trẻ.
Trước đó, như Kiến Thức đưa tin, ngày 5/4 cháu Hà Hoài Anh (SN 20/10/2013) được đưa đến phòng khám Nhi Cao (số 99 Quan Hoa, Cầu Giấy, Hà Nội) để khám bệnh, tuy nhiên sau khi rửa mũi xong, cháu bé xuất hiện triệu chứng tím tái người, mắt không mở được, lịm dần và phải đưa vào BV Nhi TƯ cấp cứu. Theo phản ánh từ phía gia đình, cháu Hoài Anh đã bị phòng khám Nhi Cao rửa mũi bằng cồn.

(Chơi cho vui) AIRDROP CHAINGE FINANCE - dự án xây dựng ứng dụng ngân hàng số cho mọi người

 Không hiểu lắm về cái này, tuy nhiên thấy quảng cáo khá nhiều, lại chỉ cung cấp vài thông tin cá nhân (mà mấy ông lớn như facebook với goog...