ChangeTobeBetter's blog - Hãy sống cho ngày hôm nay. Vì ngày hôm qua chỉ là một giấc mộng. Ngày mai chỉ là một ảo tưởng.
Thứ Tư, 20 tháng 11, 2019
Thứ Tư, 17 tháng 4, 2019
La liệt các thủ khoa điểm từ 'kịch trần' xuống 'sập sàn'
(Người Việt) - Mấy hôm nay, các trường ĐH được một phen xáo trộn khi hàng loạt thủ khoa bị xướng danh với điểm thi được nâng đến "kịch trần".
Nhiều cán bộ ngành giáo dục ở Sơn La bị khởi tố vì liên quan đến việc nâng, sửa điểm thi THPT quốc gia 2018. Ảnh: Công an cung cấp. |
Chưa bao giờ chúng ta chứng kiến một tấn "bi hài kịch" của ngành giáo dục như ở thời điểm hiện nay, khi mà hàng loạt các trường ĐH chấm thẩm định lại điểm thi đầu vào của kỳ thi năm trước và phát hiện ra hàng loạt "thủ khoa rởm".
Đó chính là sản phẩm của quy trình "sản xuất thủ khoa 6 giây" mà Vũ Trọng Lương- Phó phòng Khảo thí và Quản lý chất lượng, Sở Giáo dục - Đào tạo Hà Giang đã cho ra lò hàng loạt. Chỉ cần 6 giây là Vũ Trọng Lương sửa xong điểm của 1 thí sinh, nâng từ điểm 0, điểm 1 thành điểm 9, điểm 10 để các thí sinh này trở thành thủ khoa trong chớp mắt.
Hà Giang, Hòa Bình, Sơn La là 3 địa phương đứng đầu có số thí sinh được sửa điểm. Kết quả sau chấm thẩm định cho thấy, 114 thí sinh Hà Giang với hơn 330 bài thi được nâng điểm. Hòa Bình có 63 thí sinh năm 2018 và một thí sinh năm 2017 với 140 bài thi được nâng điểm. Sơn La có 44 thí sinh với 95 bài thi trắc nghiệm và hai bài Ngữ văn có sự can thiệp điểm. Mức điểm nâng tối đa là 9,25 cho một bài thi.
Báo Tuổi trẻ cho biết: "Thí sinh N.H.Q. của Hòa Bình được xác định có cùng lúc ba môn bị điểm liệt. Trong tổ hợp xét tuyển toán - lý - hóa, Q. có hai môn bị điểm 0, một môn bị điểm 1. Tuy nhiên, điểm của thí sinh này đã được "thổi" lên mức không tưởng: toán 9,2; lý 9, hóa 9,25. Nghĩa là Q. đã được nâng đến 26,45 điểm - mức nâng "kỷ lục".
Q. đã từng thuộc Top 3 thí sinh đạt điểm cao nhất vào Trường Sĩ quan lục quân 1 và đã nhập học vào trường này. Một thí sinh là thủ khoa của Trường Sĩ quan phòng hóa là D.A.T. cũng có mức điểm nâng khủng: nâng 20,95 điểm cho các môn thi.
Đ.T.G. là thí sinh đạt điểm thủ khoa đầu vào Học viện Hậu cần với điểm ba môn chưa cộng điểm ưu tiên là 27,95 điểm. Điểm thật của thí sinh cho ba môn xét tuyển toán - lý - hóa chỉ đạt chưa đến 10 điểm (điểm toán - lý - hóa lần lượt giảm từ "điểm giả" 9,2 - 9,75 - 9 về điểm thật 3,4 - 4,5 -1,75)".
Một thủ khoa khác cũng đến từ Hòa Bình, là "thủ khoa kép" của Trường ĐH Sư phạm Hà Nội, T.P.T. gây ấn tượng với điểm số cao ngất ngưởng, ba môn xét tuyển tổ hợp C00 đạt 27,75 điểm, cộng với 0,75 điểm ưu tiên thành tổng điểm 28,5 điểm. Cụ thể, Sử: 9,25 điểm, Địa: 9,75 điểm, Ngữ văn: 8,75 điểm.
Tuy nhiên, khi Bộ GD-ĐT chấm thẩm định, trả về điểm thật, điểm xét tuyển của thí sinh này "tụt dốc" còn Sử 5,75 điểm, Địa lý: 7 điểm. Điểm Ngữ văn vẫn giữ nguyên mức 8,75 điểm. Sau khi trở về điểm thật, thí sinh "thủ khoa kép" này còn không đủ điểm để đậu vào trường.
ĐH Y Hà Nội cũng phát hiện ra 3 thí sinh được nâng điểm. Ngành Y đa khoa của Đại học Y Hà Nội có điểm đầu vào rất cao (năm 2018 là 24,75 ba môn Toán, Hóa, Sinh) nên việc có thí sinh gian lận không chỉ ảnh hưởng đến đào tạo chung của trường mà còn làm mất cơ hội của thí sinh khác.
Do gần hết một năm học, Đại học Y Hà Nội không thể gọi bổ sung sinh viên. Vậy là đã có 3 thí sinh khác bị cướp mất cơ hội trở thành bác sĩ chỉ vì các thí sinh nâng điểm này.
Nâng điểm "kịch trần" để rồi sau khi chấm thẩm định lại rớt xuống "sập sàn", thật bất ngờ, thật phẫn nộ vì lòng tham vô đáy và sự vô liêm sỉ của những người đã nhúng tay vào sửa điểm cho các thí sinh này.
Họ muốn "một bước thành tiên", chơi một cú "ăn lớn" để con cháu mình "lên ông lên bà", từ dốt đặc cán mai thành hẳn thủ khoa cho nên mới nhanh chóng bị lộ mặt. Đó là một thứ "kẻ cướp", cướp cơ hội của những thí sinh học thật, và cũng là một sự sỉ nhục đối với nền giáo dục nước nhà.
Các "thủ khoa 6 giây" này, thực sự phải bị nêu tên tuổi rõ ràng như một hình thức xử phạt trước công luận, không thể để tình trạng "nhập nhèm đánh lận con đen". Chỉ có như thế, mới khiến những kẻ có tâm địa gian trá khác cảm thấy sợ hãi và chùn tay.
Một mùa thi nữa đang đến.
- Mi An
http://baodatviet.vn/van-hoa/nguoi-viet/la-liet-cac-thu-khoa-diem-tu-kich-tran-xuong-sap-san-3378353/
Thứ Tư, 10 tháng 4, 2019
Cho tiền không đúng cách chỉ tạo tâm lý ỷ lại
(Dân việt) Việc cấp phát tiền miễn phí cho người dân thất nghiệp tại Phần Lan chỉ giúp cải thiện về mặt tâm lý chứ không thể cải thiện tình trạng thất nghiệp do người dân không chịu đi làm.
© danviet.vn Phần Lan là quốc gia đầu tiên trên thế giới thử nghiệm thu nhập cơ bản ở cấp quốc gia. (Nguồn: AP)
Nhờ vào "Thử nghiệm thu nhập phổ thông cơ bản" tại Phần Lan, những người thất nghiệp đã nhận được những lợi ích tâm lý đáng kể do nhận được một khoản tài chính cố định hàng tháng từ nhà nước. Tuy nhiên qua một thời gian thực hiện, những nhược điểm của hệ thống thử nghiệm đã bắt đầu lộ rõ những điểm bất lợi.
Phần Lan đã tiến hành một chương trình thử nghiệm bằng việc cấp 560 Euro mỗi tháng (hơn 14 triệu VND) cho 2.000 người thất nghiệp trong độ tuổi từ 25 đến 58. Mục đích của thử nghiệm này là nhằm thúc đẩy những người thất nghiệp tại Hà Lan vượt qua các trợ cấp truyền thống để tìm những công việc phù hợp cho bản thân. Tuy nhiên, kết quả ban đầu cho thấy 2.000 người tham gia vẫn không hề muốn tiếp tục tìm kiếm việc làm so với trước khi thử nghiệm, bởi lẽ chỉ cần có thu nhập, trợ cấp của họ có thể bị cắt.
Theo kết quả nghiên cứu từ tổ chức bảo hiểm xã hội Kela (Phần Lan) vào ngày 4/4 vừa qua, lợi ích về mặt tâm lý là lợi ích đáng kể nhất của chương trình này. Những người tham gia thử nghiệm mô tả tình hình tài chính cá nhân với thái độ tích cực hơn, ít căng thẳng và lo lắng hơn so với nhóm đối chứng. Người được phát tiền cũng lạc quan hơn về khả năng của bản thân để thay đổi cuộc sống, tình hình tài chính cá nhân và tương lai nghề nghiệp.
Các kết quả được công bố vào ngày 4/4 dựa trên các cuộc phỏng vấn do Bloomberg tiền hành qua điện thoại được thực hiện trong những tháng cuối năm 2018. Kết quả tiếp theo của thử nghiệm này sẽ được công bố sâu hơn vào năm tới.
Phần Lan là quốc gia đầu tiên trên thế giới thử nghiệm thu nhập cơ bản ở cấp quốc gia. Chính phủ muốn tìm hiểu xem thu nhập cơ bản có thể đơn giản hóa hệ thống an sinh xã hội, loại bỏ quan liêu và các cạm bẫy việc làm hay không. Các nhà nghiên cứu tại Kela cũng muốn đo lường tác động của nó đối với những người tham gia về mặt thể chất và tâm lý.
Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2019
Khi “nhà chùa” mang “nữ sinh giao gà” ra làm nhục
"Nguyên nhân chính không phải là nguyên nhân đi ship hàng (gà) mà khiến bị hiếp như vậy. Nguyên nhân chính phải do các ác nghiệp của bạn ấy trong tiền kiếp… Bạn ấy trong tiền kiếp có 2 loại tội, tội thứ nhất là sát hại chúng sinh dã man, tội thứ 2 là về mặt thân thể trinh tiết của người khác bạn ấy xâm phạm. Nên bạn ấy bị quả báo".
© Khỏe Plus 24h Ảnh chụp màn hình đoạn clip bà Yến giải thích nguyên nhân vụ thảm án.
Đây là những gì mà Lao Động ghi lại tại chùa Ba Vàng, Quảng Ninh khi một "người nhà chùa" tay cầm mic, trước đông đảo cử tọa, giải thích về cái nghiệp của nữ sinh giao gà xấu số trong vụ thảm án từng gây rúng động dư luận tại Điện Biên.
Chúng ta có thể thấy rõ nhiều điều. Rằng nữ sinh xấu số đáng thương đang bị đem ra làm nhục một lần nữa, dưới danh nghĩa "tâm linh". Rằng tất cả những điều ấy là hoàn toàn vu khống, bôi đen một nạn nhân đáng thương và nếu có một cái "nghiệp" thì chính những người đang hạ nhục người đã khuất hôm nay đang tạo "khẩu nghiệp" cho chính mình.
Và rằng tất thảy những lời lẽ ấy được nói ra dưới danh nghĩa ngả từ bi, không phải để giáo dục người ta sống thiện tránh ác, mà để người ta muốn yên ổn thì phải "thỉnh vong", "hóa giải", "công đức".
Và đây là những "luận lý" ở chùa Ba Vàng, kèm luôn cái giá:
Đau xương khớp, do 4 kiếp trước hay giết mèo nên kiếp này bị vong mèo theo báo oán cho đau nhức toàn thân. Muốn khỏi thì phải tu tập ít nhất 49 ngày kèm công đức 3 triệu đồng
Kinh doanh ế ẩm do 36 kiếp trước tạo ác nghiệp nên kiếp này vong phá không cho làm, muốn yên ổn thì phải cúng dường (công đức) 6,8 triệu đồng
Bị ung thư vú, 42 kiếp trước không chăm sóc em gái, lại làm nhiều việc ác như cướp đất nên kiếp này, vong về oán cho phải bệnh. Muốn khỏi, phải đóng vào chùa 7,1 triệu đồng.
Số người gọi hồn tại đây bị "vong" đòi 5 triệu thì ít là toàn 7-15 triệu thì nhiều. Tiền ấy vào đâu: Chỉ có 1 địa chỉ duy nhất là vào chùa.
Có lẽ, câu chuyện ở Ba Vàng hôm nay chỉ là tiếp nối "kiếp nạn" dâng sao giải hạn ở chùa Phúc Khánh hồi đầu năm.
Phải chăng đó chính là mê tín dị đoan, để kiếm tiền từ những người cả tin.
Phật pháp, từ bi vô lượng chỉ có mục đích cao cả là giúp nhân loại thoát khỏi khổ đau. Và để những thứ "ngụy phật pháp" không dọa ma người dân, có lẽ, cần có một tiếng nói, một giải pháp từ chính Giáo hội.
Chứ mặc cả đến từng 50 ngàn tiền dâng sao giải hạn, chứ thóa mạ ngay cả những nạn nhân đau thương để thuyết phục người khác gọi hồn, hóa giải, công đức thì chỉ làm vấy bẩn nhà phật mà thôi.
Thứ Ba, 19 tháng 3, 2019
200 ngàn phạt kẻ “cưỡng hôn”: Sự nhạo báng, sự bất lực, sự vô vọng
Số tiền 200 ngàn đồng tiền phạt trong vụ mà báo chí mở ngoặc kép là "cưỡng hôn" giống như một sự nhạo báng, một trò đùa và đang để lại một tiền lệ rất xấu, rằng những hành vi sàm sỡ có thể chỉ phải trả giá bằng tiền, thậm chí rất rẻ.
Thủ phạm vụ sàm sỡ trong thang máy, ông Đỗ Mạnh Hùng cuối cùng chỉ bị xử phạt về hành vi "Có cử chỉ, lời nói thô bạo, khiêu khích, trêu ghẹo, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của người khác", quy định điểm a, khoản 1, Điều 5, Nghị định 167/2013/NĐ-CP (mức phạt đối với hành vi này là từ 100 ngàn đến 300 ngàn đồng). Ông Hùng bị lập biên bản xử phạt với số tiền 200 ngàn đồng
Xin nói ngay rằng việc xử phạt hành chính 200 ngàn là không sai. Bởi "luật" đã quy định như vậy.
Hãy nhớ lại thời điểm tháng 6 năm ngoái. Một công chức ở Quảng Bình đã có hành vi sàm sỡ nữ đồng nghiệp ngay trong trụ sở. Cụ thể khi nạn nhân đang ngồi một mình trong phòng làm việc thì ông Nguyễn Bình Triệu, cán bộ cùng phòng bất ngờ bước vào, khóa trái cửa, xô chị ngã xuống đất, dùng vũ lực để sàm sỡ, giở trò đồi bại. Khi bị chống cự quyết liệt, người đàn ông này đã cắn rách môi, bóp cổ, cào cấu và dùng tay bịt miệng không cho chị kêu.
Cái kết của câu chuyện thật khôi hài: Dù nạn nhân có đơn tố cáo hành vi hiếp dâm, xong kết quả xử lý là "phạt hành chính 200 ngàn đồng" dẫu hành vi được cho là "gây ảnh hưởng xấu đến hình ảnh cán bộ đảng viên, cán bộ công chức, gây bức xúc phẫn nộ trong quần chúng nhân dân".
Vâng, là 200 ngàn đồng. Và sau đó thì xảy ra tiếp vụ "cưỡng hôn" trong thang máy chung cư ở Hà Nội.
Điều gì xảy ra nếu nạn nhân ở Quảng Bình không có thương tích rõ ràng? Điều gì sẽ xảy ra nếu trong thang máy chung cư không có một cái camera? Chắc hẳn sẽ là sự ấm ức của nạn nhân.
Nhưng ngay cả trong những vụ "hai năm rõ mười" như thế này chúng ta đang phải chứng kiến, phải chịu quá nhiều sự thật rất buồn.
Dường như trong việc đánh giá hậu quả của hành vi, cơ quan công quyền đang nhìn vào hành vi của đương sự trong khi gần như bỏ qua cảm xúc của những nạn nhân, quá chú trọng đến mức độ thương tích "ngoài da" để bỏ qua những tổn thương khủng khiếp về tâm lý, tinh thần, danh dự vốn là đặc trưng của những xâm hại tình dục kiểu này.
© Được Lao Dong cung cấp 200 ngàn đồng tiền phạt liệu có đủ sức ngăn ngừa những tên biến thái?
Dường như sự không tương xứng giữa tính chất hành vi của thủ phạm/mức độ tổn thương của nạn nhân/và hình thức xử lý của pháp luật đang khiến những cái "án" 200 ngàn đồng giống như một sự nhạo báng, hoàn toàn không có tác dụng răn đe, thậm chí gây phẫn nộ dư luận.
Dường như trong cả 2 vụ việc, chúng ta đang chứng kiến sự bất lực của pháp luật trong việc bảo vệ người dân.
Và nếu "luật 200 ngàn" còn tiếp tục tồn tại thì có gì đảm bảo những vụ sàm sỡ không tiếp tục diễn ra?
Sẽ có bao nhiêu kẻ biến thái nhếch mép cười khẩy - sẵn sàng bỏ ra 200 ngàn nộp phạt sau khi "cưỡng hôn" bất kỳ cô gái nào gặp trên đường - khi hắn ta muốn ?
Venezuela! Điều không thể tin…
Người dân Venezuela đã chứng minh bản lĩnh và nhân cách của mình qua bài kiểm tra mất điện…
Chiến dịch lật đổ chính quyền Venezuela do Maduro làm tổng thống của Mỹ và phe đối lập bởi Goaydo đã trải qua 3 giai đoạn.
Khởi đầu từ ngày 23/1 bằng một cuộc biểu tình lớn trên cả nước cùng lúc Joan Goaydo tự phong mình là Tổng thống và đã được Hoa Kỳ với khoảng 50 quốc gia công nhận.
Giai đoạn 2, mở chiến dịch "viện trợ nhân đạo". Thực chất của chiến dịch "viện trợ nhân đạo" là Mỹ thiết lập một đường dây cung cấp cho các hoạt động tiếp theo để lật đổ chính quyền Maduro.
Đó là đưa các lực lượng đánh thuê, vũ khí trang bị, phương tiện hạng nặng qua biên giới vào sâu trong nội địa Venezuela…
Chiến dịch này nếu thành công thì có nghĩa là lực lượng an ninh, quân đội Venezuela đã mở cửa cho quân xâm lược vào nhà, có nghĩa là họ không còn trung thành với Tổng thống Maduro và có nghĩa là giờ của Maduro và chính quyền của ông ta được đánh số.
Đáng tiếc, chiến dịch "viện trợ nhân đạo" này thất bại tuyệt đối, lực lượng an ninh và quân đội Venezuela "từ chối" rất quyết liệt, cứng rắn nên không một chiếc xe tải nào lọt qua biên giới.
Có vẻ như cấm vận, trừng phạt đồng thời với 2 bước trên của Mỹ và phe đối lập không đủ đô để làm cho chính quyền Maduro sụp đổ nên các "chuyên gia lật đổ" quyết định đi tiếp nước cờ thứ 3: Tắt điện Venezuela.
Đây là nước cờ quyết định khiến chính quyền Maduro knock out. Tại sao các "chuyên gia lật đổ" lại tự tin như vậy? Chúng ta sẽ đi sâu vào nước cờ này.
Kinh nghiệm Mỹ…
Vào ngày 13 tháng 7 năm 1977, do một số vụ sét đánh vào các trạm biến áp của New York, thủ đô tài chính của Hoa Kỳ, và sau đó là cả thế giới, đã bị bỏ lại trong hai ngày. Cướp bóc bắt đầu trong một giờ. Trong hầu hết các khu, không có một cửa hàng hay nhà hàng nào không bị đánh cướp.
"Nhờ có Đấng toàn năng, chúng ta sẽ lấy bất cứ thứ gì chúng ta muốn!" Ban đầu hầu như chỉ có người da đen nhưng ngay và luôn sau đó người da trắng nhanh chóng tham gia…
Họ đập vỡ cửa sổ cửa hàng và kéo mọi thứ từ đó: TV, máy giặt, máy điều hòa không khí, nhạc cụ, máy ghi âm, quần áo…vào xe con, xe tải. Để che dấu vết của họ, các cửa hàng bị cướp bóc đã bị đốt cháy. Hàng trăm lính cứu hỏa cố gắng chữa cháy bị bao quanh bởi một đám đông thù địch, đã bị thương, có người bị giết.
Tất cả sức mạnh trong thành phố từ quân đội, cảnh sát đã biến mất buộc người dân New York tự đấu tranh để sinh tồn: Chủ các cửa hàng và nhà hàng, để cứu mạng sống và tài sản của họ khỏi những kẻ phá hoại và cướp bóc đã cầm vũ khí và gậy bóng chày trong tay, tham gia vào các cuộc chiến đẫm máu với những tên côn đồ…mà vài giờ trước, dường như là những công dân tuân thủ luật pháp.
Nữ trung sĩ cảnh sát cảnh sát Robert Murphy chứng kiến kể lại: "Đây là đêm của quái thú. Chúng tôi bắt năm hoặc sáu người tuần hành, nhưng một trăm người nữa thay thế họ.
Chúng tôi chạy đến cửa hàng đang bị cướp, và những người xung quanh cảnh báo những kẻ cướp bóc về sự xuất hiện của chúng tôi. Tất cả những gì chúng ta có thể làm là xua đuổi bọn côn đồ đi một lúc. Nhưng họ ngay lập tức đi đến một con phố khác và bắt đầu cướp…".
Theo dữ liệu chính thức, chỉ sau 1 đêm, hơn 100 nghìn người đã tham gia cướp bóc và bạo loạn, 18 cảnh sát và hàng trăm thường dân đã chết, 2.000 cửa hàng bị cướp phá. Bạo loạn và cướp bóc chỉ dừng lại khi cung cấp điện được khôi phục ở New York ...
Đây là kinh nghiệm Mỹ, nước Mỹ là nước văn minh, dân chủ nhất thế giới, công dân của một quốc gia giàu có như Mỹ mà cũng tạo ra một đêm kinh hoàng như vậy tại Thủ đô rực rỡ cờ hoa…thì họ nghĩ cư dân Venezuela man di chắc chắn trong điều kiện như vậy sẽ cư xử tồi tệ hơn…
Nhưng… lại là một tính toán sai lầm.
Venezuela không phải là New York!
Sau khi nhấn chìm Venezuela vào bóng tối trong vài ngày, những kẻ chủ mưu hy vọng rằng cư dân của đất nước bị trừng phạt bởi các lệnh trừng phạt, sẽ phá hủy chế độ Nicolas Maduro.
Nhưng chuyện kinh ngạc xảy ra đến nỗi người Mỹ hay cư dân của New York - những người có danh dự và lòng tự trọng sẽ cảm thấy tự xấu hổ…
Không chỉ 2 ngày một đêm như ở New York, Venezuela bị tắt điện 5 ngày 5 đêm và hiện giờ vẫn chưa được khôi phục toàn bộ.
Và, bây giờ chúng ta hãy tưởng tượng người Mỹ, công dân của một quốc gia giàu có nhất thế giới với 6 đêm mất điện sẽ hành xử như thế nào nếu như họ sống như người dân Venezuela bị nghiền nát, bần cùng, bởi các lệnh trừng phạt và cấm vận tàn khốc?
Tất nhiên, từ kinh nghiệm Mỹ, những kẻ chủ mưu lật đổ Maduro đã có câu trả lời, nhưng…lại nhưng, họ đã sai khi thông qua trải nghiệm của chính mình để đánh giá người khác là người Venezuela.
Rõ ràng không thể phủ nhận, trong các vùng chìm trong bóng tối của các thành phố Venezuela, một sự gia tăng tội phạm, vốn đã rất cao ở đất nước này, đã xảy ra. Nhưng không có gì giống như những gì xảy ra trong những trường hợp như vậy ở các thành phố của Hoa Kỳ.
Té ra, người Venezuela văn minh hơn nhiều. Lực lượng an ninh và quân đội Venezuela trên khắp cả nước chứ không riêng ở các thành phố lớn luôn đủ sức để trấn áp các đối tượng bạo loạn, cướp bóc không chỉ thế mà còn cảnh giác, sẵn sàng chiến đấu cao.
Trong đòn tấn công làm tắt điện Venezuela của kẻ thù thì tổn thất do mất điện gây ra là rất lớn nhưng Venezuela đã giành chiến thắng rất lớn ở trong một ý nghĩa khác – đạo đức nhân cách Venezuela.
Một chiến thắng như vậy thậm chí còn quan trọng hơn một trận thắng lớn trên chiến trường. Mất điện nhưng Venezuela không hỗn loạn, mất điện nhưng người dân Venezuela dù nghèo khổ nhưng không biến mình thành kẻ cướp…Đây chính là cái gốc bền vững của đất nước.
Gây ra sự cố mất điện thực sự như một con dao 2 lưỡi. Kẻ chủ mưu mong muốn tạo ra một lực lượng người bạo loạn, cướp bóc… nhưng khi điều này không xảy ra thì chính nó ngược lại tạo ra một lòng căm thù đến lực lượng chủ mưu gây ra mất điện.
Một đất nước mà đa số người dân không biến thành cướp từ sự khó khăn, kích động của thế lực bên ngoài, biết căm thù kẻ đã gây ra cho chính mình…thì muốn có một Maidan như ở Ukraine hay một cuộc cách mạng màu là khó khăn.
Venezuela, điều không thể tin!
http://baodatviet.vn/the-gioi/quan-he-quoc-te/venezuela-dieu-khong-the-tin-3376348/?paged=1
Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2019
Hoa hồng cho 8/3 - đừng mãi trói nhau bằng tư duy những ngày đã cũ
"Đàn ông phải thế này", "phụ nữ phải thế kia", "con gái mà thế à", "con trai thì không được khóc" … Tại sao chúng ta cứ phải "trói" nhau bằng những tư duy đầy định kiến giới?
Nhà báo Vũ Tiến Hồng hiện là giáo sư báo chí tại Đại học Kansas (Mỹ). Ông có bằng tiến sỹ tại Đại học Texas. Trước đó, ông từng làm việc cho hãng tin Associated Press (AP) tại Việt Nam và là đồng tác giả của nghiên cứu Báo chí và định kiến giới đối với lãnh đạo nữ xuất bản cuối năm 2016.
Khi tin tức về vụ ly hôn nghìn tỷ của ông bà chủ Trung Nguyên tràn ngập mặt báo, những chi tiết mới về cuộc sống cá nhân của gia đình họ dần hé lộ và trở thành chủ đề bàn luận khắp nơi, từ những quán nước vỉa hè tới mạng xã hội.
Thật thì tôi không mấy quan tâm đến những chi tiết ấy, bởi dù có vài trăm vài nghìn lần mô tả cũng khó có thể giãi bày hết những nội tình bên trong của câu chuyện giữa hai người. Nhưng với phần đa phụ nữ Việt, những lời chủ toạ phiên toà Nguyễn Văn Xuân khuyên bà Thảo - nên an phận, nên "rút về" vì đã được "sống như bà hoàng" - cũng rất quen, quen lắm.
Học cao quá "chỉ tổ chửi chồng"
Phụ nữ Việt vẫn luôn sống trong những lời lẽ về vai phận của họ rằng họ phải "giữ chắc hậu phương", "đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm", "đảm việc nhà".
Cả đời người, nhiều phụ nữ luôn được "dạy bảo" họ phải biết khuôn phép, an phận thủ thường, đừng có mạnh bạo quá, nên ổn định; học cao quá thì "chỉ tổ chửi chồng" hoặc "chẳng thằng nào dám lấy.
Cả đời người, nhiều phụ nữ luôn được "dạy bảo" họ phải biết khuôn phép, an phận thủ thường, đừng có mạnh bạo quá, nên ổn định; học cao quá thì "chỉ tổ chửi chồng" hoặc "chẳng thằng nào dám lấy"; không nên chọn con đường nhiều chông gai thách thức hay giành lấy các cơ hội nếu có dù là vài phần trăm rủi ro.
Những lời dạy bảo ấy ăn sâu trong tiềm thức, đặt ra những ranh giới cho họ, chia vai phận cho họ trong cuộc sống, phán xét và giữ chặt những cá tính, sự mạnh mẽ của họ trong những vai phận ấy.
Phụ nữ làm dù có là gì đi nữa, thường đánh đổi lại chỉ là những lời khen cho sự mờ nhạt như "truyền thống", "tần tảo", "đảm đang", "chịu đựng", "biết nhịn", "có đức hy sinh", hay hoa mỹ hơn thì là "nội tướng", "đằng sau thành công của người đàn ông đều có bóng dáng của người phụ nữ".
Thay vì khuyến khích, những lời khen như vậy đã và đang làm mòn đi những giấc mơ táo bạo, những dấn thân, những sáng tạo, cũng như những ham muốn đổi thay, cống hiến cho cuộc đời của phụ nữ. Để bước qua được những ranh giới ấy, phụ nữ sẽ phải đối mặt với trùng trùng những khó khăn, từ những đàm tiếu, chê cười, bóng gió nhỏ nhặt trong nhà, ngoài xóm ngõ, đến cơ quan, bè bạn cho tới cả khi đứng trước phiên tòa hay khi được đặt lên bàn cân nhắc chức vụ.
Phụ nữ làm dù có là gì đi nữa, thường đánh đổi lại chỉ là những lời khen cho sự mờ nhạt như "truyền thống," "tần tảo," "đảm đang" hay hoa mỹ hơn thì là "nội tướng", "đằng sau thành công của người đàn ông đều có bóng dáng của người phụ nữ".
Ngay kể cả khi đã bước qua những ranh giới đó trở thành những phụ nữ thành công trên thương trường hay chính trường khắc nghiệt, cuộc sống của họ vẫn bị những "vai phận" ấy chi phối. Cái báo chí và thiên hạ tò mò là ở nhà họ sẽ đối xử với chồng con thế nào, họ có "ra mệnh lệnh" với chồng con không, có "nữ tính" đủ không, có giữ được "truyền thống" không, ai nấu ăn, ai làm việc nhà, ai chăm sóc con, ai đi chợ, ai giặt giũ, ai rửa bát và cả tỷ thứ khác.
Trong nghiên cứu về cách báo chí đưa tin về lãnh đạo nữ, chúng tôi luôn thấy hình ảnh của những phụ nữ dù phải bôn ba trên thương trường hay chính trường vẫn luôn giữ tổ ấm bằng việc chăm sóc chồng con. Có những bà đại sứ luôn có cảm giác có lỗi khi công việc bận quá không đưa con đi học và lo cho con được như những phụ nữ khác.
Đã thành lệ trong phần lớn các gia đình, nếu một người chồng bận bịu, việc người vợ phải lo chu toàn gia đình là điều hiển nhiên. Người chồng luôn có quyền đòi hỏi thế. Và người vợ ấy vẫn là sướng, là nhàn. Nếu một người vợ bận bịu với việc công ty hay cơ quan, sẽ là may mắn khi người chồng biết thông cảm. Chồng làm việc nhà nào đó là "giúp vợ". Và điều phổ biến đến mức ai cũng vẫn chấp nhận là "vợ vẫn phải ra vợ".
Ngay kể cả khi đã bước qua những ranh giới đó trở thành những phụ nữ thành công trên thương trường hay chính trường khắc nghiệt, cuộc sống của họ vẫn bị những "vai phận" ấy chi phối.
Những định kiến ấy không chỉ có hại với những người phụ nữ có khả năng vươn ra khỏi vai trò an phận trong gia đình. Đi kèm với nó là những tác hại với cả vai trò giới của đàn ông (toxic masculinity). Đàn ông phải là trụ cột trong gia đình, là phải kiếm tiền giỏi, là phải gánh vác những chuyện to lớn, nặng nhọc. Nếu không làm được thì chỉ đáng "vứt đi". Nếu đàn ông muốn làm việc nhà như rửa bát hay giặt giũ mà thấy bạn đến chơi cũng phải ngại ngùng phân trần hoặc giấu giếm.
Trên thực tế, những ước tính từ khảo sát mức sống hộ gia đình năm 2016 đã cho thấy ở độ tuổi thanh niên (20-29), số lượng phụ nữ tốt nghiệp cao đẳng và đại học đã vượt xa nam giới, thể hiện mức độ thay đổi về giới trong cấu trúc dân số về trình độ giáo dục.
Cũng theo một báo cáo gần đây của Tập đoàn tài chính quốc tế (IFC), 21% số doanh nghiệp ở Việt Nam là do phụ nữ làm chủ. Con số này đủ để thấy phụ nữ có khả năng làm những điều vượt lên trong một môi trường đầy rẫy những dò xét định kiến chống lại họ.
Nhìn con số đó tôi cũng đặt câu hỏi: Không biết trong 79% còn lại, có bao nhiêu chỉ có danh nghĩa là người chồng sở hữu, nhưng những chèo lái, tính toán chiến lược phía sau vẫn là những phụ nữ muốn cho thiên hạ thấy mình vẫn làm tròn vai phận "truyền thống"? Nó cũng khiến cho những người đàn ông dù biết mình không yêu thích, không có khả năng thương trường như vợ, vẫn phải mang gánh nặng "chứng tỏ mình" đứng mũi chịu sào.
Làm đàn ông lẫn phụ nữ đều không dễ
Những con số đó, dù nói gì, cũng vẫn khô khan, khó hình dung. Câu chuyện bình đẳng giới nghe thì chỉ như "chuyện ngoài xã hội", chuyện của những "chính sách" to lớn, hay thậm chí nếu tiêu cực, là chuyện của sự trỗi dậy "nổi loạn" của những người phụ nữ ảnh hưởng bởi văn hóa phương Tây, là vượt ra ngoài khuôn phép truyền thống.
Với tôi, câu chuyện bình đẳng giới, có gương mặt của mẹ tôi, của những người chị gái hàng ngày vẫn cố gắng vượt qua vai phận của mình, chỉ đơn giản để có một cuộc sống hạnh phúc cho gia đình bản thân.
Mẹ tôi, nay đã suýt soát 90, là một người phụ nữ hoàn toàn không biết đọc, biết viết. Việc phải nuôi 6 đứa con với mức lương còm của bố tôi, một công chức nhỏ lại không giỏi xoay xở, ở một vùng đất mới "khai hoang" trên miền núi Lai Châu, đã khiến người phụ nữ như mẹ tôi phải tiến lên đứng mũi chịu sào.
Tổ chức con cái làm bún, phở, miến dong rồi một tháng thì cả ba mươi ngày mẹ đi chợ từ sáng sớm. Chiều về lại hô hào sản xuất bún, phở đến đêm để sáng sớm hôm sau tiếp tục gánh mang ra chợ. Và cũng bởi suốt ngày ngoài chợ, mẹ tôi chả mấy khi nấu ăn hay may vá bao giờ. Nhưng nhờ gánh bún ấy, cả 6 anh em tôi không ai phải bỏ học. Tiền nong chi tiêu, một tay mẹ tôi lo.
Chúng tôi thường đùa mẹ là người may mắn, vì bố nấu ăn giỏi và hầu như chịu trách nhiệm bếp núc cho hai người khi chúng tôi đã rời xa bố mẹ. Sau này khi hiểu nhiều hơn tôi thấy ẩn chứa trong cả những câu đùa ấy, là sự bất công với mẹ. Bởi đương nhiên nếu mẹ đã đi chợ cả 30 ngày một tháng, thì sao giỏi nấu ăn, may vá được. Nhưng cũng bất công cả cho bố, vì dù thích vào bếp nấu món này món kia cũng vẫn thấy ngượng ngùng mỗi lần phải trả lời cho câu hỏi: "Ông cũng nấu ăn ạ?".
Cũng không ít gia đình tan vỡ vì thực tế cuộc sống đòi hỏi họ phải đổi vai phận "truyền thống", nhưng những phán xét từ gia đình, bạn bè, xã hội, làm rạn nứt mối quan hệ của họ.
Vậy tại sao chúng ta cứ phải "trói" nhau bằng những mặc định, bằng ngôn ngữ và tư duy đầy định kiến giới? "Đàn ông phải thế này", "phụ nữ phải thế kia", "con gái mà thế à", "con trai thì phải mạnh mẽ lên, không được khóc", "phái đẹp", "phái mạnh" hay "phái yếu" ...
Lại một mùa 8/3 nữa. Người ta lại ào ào mua những bó hoa tươi để tặng cho phụ nữ. Các chị, các mẹ và tất cả phụ nữ xứng đáng được tôn vinh. Nhưng không phải chỉ có 8/3 hay 20/10. Yêu thương, trân trọng phụ nữ thì tốt, nhưng những ngày khác thì sao?
Những ngày này, hoa sẽ đắt hàng lắm. Hoa được chuẩn bị từ cả tuần trước để cho cánh đàn ông thể hiện sự "tâm lý" của họ trong một ngày. Nhưng ai cũng biết, hoa có đẹp đến mấy cũng chỉ được mấy ngày là héo rũ. Điều quan trọng nhất là sau đó, chúng ta đừng tiếp tục quay lại và cứ mãi trói nhau bằng tư duy của những ngày đã cũ.
#VOICES là chuyên mục của Zing.vn, quy tụ các bài quan điểm, góc nhìn sâu về chủ đề thời sự nóng. Các bài viết hướng tới sự khác biệt, văn minh, và lập luận dựa trên dữ liệu, chứng cứ.
https://news.zing.vn/hoa-hong-cho-83-dung-mai-troi-nhau-bang-tu-duy-nhung-ngay-da-cu-post921768.html
Thứ Tư, 20 tháng 2, 2019
Hủ tục đốt vàng mã: Tự tay châm lửa đốt 16.000 tỉ
Hủ tục đốt vàng mã: Tự tay châm lửa đốt 16.000 tỉ
© Được Lao Dong cung cấp: Bộ VHTT và DL cho rằng: việc các chùa tổ chức dâng sao, giải hạn là sự biến tướng, lợi dụng nhu cầu của người dân để trục lợi (Ảnh LĐ)
Trong khi SpaceX đang kỳ vọng sẽ tạo ra những công dân sao Hỏa, những con người đầu tiên được sinh ra ngoài trái đất vào năm 2024 thì "chúng ta" vẫn mải mê dâng sao giải hạn và mỗi năm, đốt không dưới 16.000 tỉ tiền vàng mã, nhân danh tín ngưỡng, "nhu cầu tâm linh".
Trên sàn chứng khoán, có một mã là CAP của Công ty cổ phần Lâm nông sản thực phẩm Yên Bái với các khoản cổ tức có thời điểm lên tới 40-50%. Một tờ báo dẫn báo cáo của DN này cho biết doanh thu CAP năm 2018 đạt 389 tỉ đồng, tăng 43%; trong đó, vàng mã, giấy đế (giấy làm vàng mã) đã mang về cho CAP doanh thu gần 200 tỉ đồng, tăng 19% so với năm trước đó và chiếm tới 51% doanh thu.
550 triệu doanh thu mỗi ngày của mảng "vàng mã" của chỉ từ một DN (dù tính cả xuất khẩu) dường như đang nói lên nhiều điều.
2016, dựa vào số liệu khảo sát mức sống hộ gia đình của Tổng cục Thống kê, TS Nguyễn Việt Cường, Phó viện trưởng Viện Nghiên cứu cứu phát triển Mêkông tính toán rằng: Nếu năm 2012, bình quân mỗi hộ gia đình tại Việt Nam chi 575.000 đồng cho đồ cúng lễ (chỉ bao gồm tiền mua vàng mã, hương hoa và đồ cúng không phải thực phẩm- tức là không bao gồm bánh kẹo, quả hay thịt cá dùng để cúng lễ), thì tới 2016, mức chi tiêu bình quân đã tăng lên 654.000 đồng.
Và "Nếu nhân con số này với tổng số hộ cả nước của từng năm thì tổng mức chi tiêu cho cúng lễ là khoảng 13.000 tỉ đồng năm 2012 và tăng lên khoảng 16.000 tỉ đồng năm 2016".
16.000 tỉ mang đốt mỗi năm theo đúng nghĩa đen, nhân danh tín ngưỡng và nhu cầu tâm linh. Về mặt kinh tế, đó chính là phí phạm.
Trở lại với câu chuyện thời sự là việc "dâng sao giải hạn", Giáo hội Phật giáo VN đã chính thức có văn bản khẳng định "dâng sao giải hạn" không phải là nghi lễ Phật giáo. Bộ VHTT và DL cũng vừa có công văn nêu rõ: việc các chùa tổ chức dâng sao, giải hạn là sự biến tướng, lợi dụng nhu cầu của người dân để trục lợi; và đề nghị địa phương có biện pháp chấn chỉnh, xử lý.
Rất khó để có một biện pháp cấm sản xuất hay đốt vàng mã dù nó cũng gây hại và tốn kém chẳng kém gì pháo nổ- đã từng bị cấm, nhưng ít nhất nhà chùa hay các cơ sở Phật giáo hoàn toàn có quyền từ chối việc đốt vàng mã khi từ năm ngoái, Hội đồng trị sự Trung ương giáo hội Phật giáo Việt Nam từng có công văn 031/CV-HĐTS đề nghị tăng ni hướng dẫn đồng bào Phật tử và bà con loại bỏ mê tín dị đoan, đốt vàng mã tại các cơ sở thờ tự Phật giáo và các hình thức khác trái với thuần phong mỹ tục, văn hóa dân tộc và văn hóa Phật giáo Việt Nam.
Ít nhất có thể cương quyết nói không đối với những "biến tướng" của nghi lễ, đối với việc "lợi dụng nhu cầu của người dân để trục lợi".
16.000 tỉ mỗi năm đó là tiền thật, là nguồn lực không có lý gì để đem đốt.
©Lao Dong
Thứ Hai, 28 tháng 1, 2019
Văn Lâm trải lòng về sự nghiệp, chỉ ra thủ môn xuất sắc nhất thế giới hiện tại
Thứ Ba, 5 tháng 4, 2016
Nói “trai mùng một, gái hôm rằm” khó nuôi có đúng?
Nói "trai mùng một, gái hôm rằm" khó nuôi có đúng?
Cập nhật lúc: 23:07 05/04/2016
TIN LIÊN QUAN
Từ xưa, dân gian vẫn có câu "Trai mùng một, gái hôm rằm" tức là những đứa trẻ sinh ngày vào ngày này sẽ khó nuôi, có đúng vậy hay không?
Liệu điều này có đúng không? Phải chăng tất cả "trai mùng một, gái hôm rằm" đều như vậy.
Chỉ áp dụng cho người sinh đêm
TS Nguyễn Ánh Hồng, giảng viên Khoa Văn hóa phát triển, Học viện Báo chí và Tuyên truyền có nhiều năm làm công tác nghiên cứu, giảng dạy về văn hóa, đặc biệt là văn hóa dân gian, bà H xác nhận: Lâu nay, người ta vẫn nhầm tưởng việc sinh con trai vào ngày mùng 1 (âm lịch), con gái sinh vào ngày rằm (ngày 15 âm lịch) đều "khó nuôi", tính khí khác người. Thế nhưng, hoàn toàn không phải vậy. "Nó chỉ áp dụng cho việc sinh vào ban đêm chứ không mấy tác dụng đối với việc sinh vào ban ngày. Việc người ta cứ đánh đồng để tăng thêm sự hồ nghi, ly kỳ cho những người sinh ra vào hai ngày này", bà nhấn mạnh.
Lý giải điều này, bà Hồng cho hay: "Văn hóa phương Đông vẫn tồn tại những câu chuyện bí ẩn về việc ma cà rồng xuất hiện cùng chu kỳ của mặt trăng. Ngày mùng 1 là bắt đầu cho một chu kỳ mới, ngày 15 trăng sáng nhất lại đánh dấu chu kỳ tiếp theo là trăng mờ dần. Vì thế mà người ta gắn câu chuyện này vào những người được sinh ra trong hai đêm đó để tăng thêm tính huyền bí".
Chịu ảnh hưởng từ sức hút của mặt trăng
TS Vũ Thế Khanh, Tổng Giám đốc Liên hiệp Khoa học Công nghệ Tin học ứng dụng (UIA) thì lý giải mối quan hệ giữa việc con trai sinh đêm mùng một, con gái sinh đêm hôm rằm trên cơ sở sức hút của mặt trăng với thủy triều.
Theo đó, "sức hút của mặt trăng theo âm lịch, của mặt trời theo dương lịch. Thủy triều thay đổi theo sức hút của mặt trăng. Đồng thời, chính sức hút của mặt trăng cũng đã gây ra trạng thái "thủy triều sinh học" trong cơ thể con người, làm cho chất lỏng trong cơ thể con người cũng có những thay đổi. Nó chính là nguyên nhân gây nên những kích thích thần kinh đến khủng hoảng, bị rối loạn và mất thăng bằng, làm trầm trọng thêm các chứng bệnh thần kinh... Đồng thời, những ai sinh vào hai đêm đó sẽ có những biến đổi sinh học đặc biệt hơn so với người sinh vào các đêm khác", ông Khanh nói.
Cũng theo ông Khanh, trong quan niệm văn hóa dân gian thì mặt trăng đại diện cho âm khí, đồng nghĩa với con gái, còn mặt trời đại diện cho dương khí (con trai). Ngày rằm trăng sáng nhất, đẹp nhất thì âm khí cũng lớn nhất. Con gái sinh vào đêm đó được hội tụ ánh sáng đó, một phần được chuyển hóa vào trong tính cách.
Ngược lại, ngày mùng một trăng mờ nhất, dương khí sẽ thịnh. Con trai sinh vào đêm đó sẽ hội tụ những dương khí lớn này vào tính cách. "Gắn với việc thủy triều lên xuống vào hai ngày đó, cộng với sự thống kê bằng kinh nghiệm dân gian nên người ta thực sự tin rằng, "trai mùng một, gái hôm rằm" có những tính khí đặc biệt, khác người, đương nhiên có hoặc tích cực hoặc tiêu cực chứ không hoàn toàn thiên về một bên nào", ông Khanh cho hay.
Theo khoa học
Mặt trăng tròn vành vành của ngày rằm đã nguy hiểm, nhưng nếu nó bị mặt trời che lấp đi (nguyệt thực) thì cơn cuồng nộ của chị Hằng còn khủng khiếp hơn nữa. Những trận động đất, sóng thần, lũ lụt, hạn hán lớn đều xảy ra vào những năm có nguyệt thực xuất hiện, ngay khoảng thời gian trước đó không xa. Chẳng hạn như các trận động đất ở Đường Sơn (Trung Quốc), Cobe (Nhật Bản) đã cướp đi hàng chục ngàn sinh mạng. Các vụ hạn hán ở khu vực miền tây và trung Mỹ trong 400 năm qua với chu kỳ 18,6 năm một lần đều rơi vào những năm có nguyệt thực.
Không nên can thiệp bằng y học
Theo ông Phú, người Việt có phong tục thờ cúng tổ tiên, đi lễ chùa vào mùng một, ngày rằm. Ông Phú phân tích, những ngày ấy dân gian vẫn coi là ngày của thánh thần. Đứa trẻ sinh ra trong ngày đó được coi là "lộc", con người sợ nếu như không đón tiếp, chăm sóc chu đáo thì phạm vào thánh thần, đứa trẻ sẽ bỏ cha mẹ mà đi (khó nuôi). Do đó, họ đón tiếp với một thái độ khác hẳn so với những đứa trẻ sinh vào các ngày khác, đêm khác.
"Họ chiều chuộng, nâng niu hơn. Từ đó tạo cho trẻ thế ỷ lại, coi mình là nhất, đứng ở vị trí trung tâm vũ trụ, ai cũng phải phục tùng, săn đón. Tính cách ấy có thể là tốt, cũng có thể theo hướng trở thành người xấu", ông Phú nói.
Theo tiến sĩ Khanh, việc can thiệp y học tránh sinh con vào đêm mùng một và đêm rằm cũng là tâm lý dễ hiểu, nhưng quan trọng nhất là việc phụ huynh quan tâm giáo dục con em mình ra sao, không nên nuông chiều con cái thái quá để chúng coi mình là nhất, dễ sinh hư hỏng. "Những đứa trẻ sinh ra vào hai đêm đặc biệt đó, nếu có những tính tốt thì gia đình cần giúp trẻ phát huy, ngược lại phải biết rèn giũa, uốn nắn trẻ", ông Khanh cho hay.
Hiện nay có nhiều gia đình chọn ngày giờ sinh cho trẻ, tránh "trai mùng một, gái hôm rằm" để dễ bề chăm sóc, không "trái tính trái nết" theo quan niệm truyền thống.
Tuy nhiên, theo tiến sĩ Vũ Thế Khanh nếu vậy thì ai cũng sẽ chọn ngày giờ tốt cho con, làm gì còn người phải chịu cảnh khổ sở, nghèo túng nữa. Cùng quan điểm, tiến sĩ Nguyễn Ánh Hồng cho rằng dù trẻ sinh ra vào ngày, giờ nào nếu có sự giáo dục, quan tâm chăm sóc của gia đình sẽ giúp chúng phát triển cả về thể chất lẫn tâm hồn hài hòa.
"Không thể cứ đổ tội cho việc sinh vào mùng một, ngày rằm để thoái thác vai trò giáo dục của gia đình được", bà Hồng nói.
(Chơi cho vui) AIRDROP CHAINGE FINANCE - dự án xây dựng ứng dụng ngân hàng số cho mọi người
Không hiểu lắm về cái này, tuy nhiên thấy quảng cáo khá nhiều, lại chỉ cung cấp vài thông tin cá nhân (mà mấy ông lớn như facebook với goog...
-
http://vietnamdefence.com/Home/ktqs/kinhnghiem1/Diem-yeu-cua-xe-tangthiet-giap-Nga-trong-cuoc-chien-o-Chechnya/20104/49230.vnd Điểm y...
-
Không hiểu lắm về cái này, tuy nhiên thấy quảng cáo khá nhiều, lại chỉ cung cấp vài thông tin cá nhân (mà mấy ông lớn như facebook với goog...
-
http://msdn.microsoft.com/en-us/library/aa479368.aspx A Business-Oriented Foundation for Service Orientation ...























