Hiển thị các bài đăng có nhãn Military. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Military. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2019

Nga đang mạnh tay ở Lybia

 

(Bình luận quân sự) - Kiểu chơi của Nga là chiếm chỗ tốt, đẩy lùi ảnh hưởng của Mỹ ra khỏi khu vực được ưu tiên.

Sau sai lầm của Nga tại Lybia năm 2011, người ta tin rằng Nga sẽ trở lại Lybia sau nhiều thập kỷ vắng bóng nhưng Nga giờ đây không như Liên Xô, họ tiêu tiền với ít suy nghĩ về lợi nhuận thương mại…

Nga hiện diện bằng lính đánh thuê (PMC)

Lính Nga người Chechen thiện chiến trong áo _PMC của Kadyrov

Như đã biết, hiện tại ở Lybia đang xảy ra nội chiến giữa 2 bên, nhưng về ngoại giao, Nga không tuyên bố công khai ủng hộ bên nào và Nga cũng chơi luôn với cả 2 bên, tuy nhiên, về mặt quân sự thì không như ngoại giao.

Theo báo cáo mới nhất của hãng tin vệ tinh Nga vào ngày 18/11, tình hình ở Libya đã được đổi mới trong những ngày gần đây. PMC thuộc Tập đoàn Wagner của Nga đã đóng một vai trò rất quan trọng, đủ để ảnh hưởng đến sự phát triển của toàn bộ trận chiến. 

Ngoài tập đoàn lính đánh thuê của Công ty Blackwater của Mỹ thì tập đoàn Wagner của Nga nổi tiếng thế giới không kém. Hầu hết những người lính đánh thuê được Tập đoàn Wagner tuyển mộ đều là cựu chiến binh Nga đã nghỉ hưu từ vùng Chechen. Họ không chỉ có kiến ​​thức chiến thuật xuất sắc mà còn có kinh nghiệm chiến đấu đáng kể. Họ từng chơi trực tiếp với lực lượng đặc nhiệm Mỹ ở khu vực Syria…

PMC Nga ở Libya về cơ bản là lính người Chechnya. Chúng ta có thể thấy sức mạnh chiến đấu của những người lính Chechen trong cuộc chiến Chechen đầu tiên vào năm 1994. Sau khi quân đội Nga tiến vào thủ đô Grozny của Chechen, họ ngay lập tức bị phiến quân Chechen đánh tan, và thương vong nặng nề.

Cuộc chiến Chechen lần thứ hai, Quân đội Nga dưới thời Putin đã hoàn toàn chinh phục Grozny và bắt đầu thu thập một số lượng lớn binh lính Chechen "tâm phục khẩu phục" và tuyển dụng thêm thông qua việc mua người.

Kể từ khi cuộc xung đột Libya nổ ra, Kadyrov – Tổng thống Cộng hòa Chechen – thân thiện với Putin, đã gửi một số lượng lớn binh sĩ đến Libya trong PMC theo yêu cầu của Kremlin, hỗ trợ cho cái gọi là "Quân đội Quốc gia Libya" (LNA) do Haftar đứng đầu. Chống lại cái gọi là "Mặt trận Thống nhất Quốc gia Libya" (GNA). 

Trên thực tế, trình độ chiến đấu của hai lực lượng vũ trang này khá kém, vì vậy LNA, vốn nhận được sự trợ giúp từ PMC Nga, thường có thể chiếm lợi thế tuyệt đối trên chiến trường, tất nhiên sẽ bị đối thủ là GNA căm thù ghét bỏ…

Vào ngày 18/11, Bộ trưởng Nội vụ của GNA, Fateh Bashagha, đã công khai tuyên bố rằng hành vi của PMC Nga ở Libya là không thể chấp nhận được. Cùng với đó, 3 người PMC Nga bị treo cổ ở Tripoli sau khi bị bắt…để chứng tỏ sự "không thể chấp nhận được" của GNA.

Đòn trả đũa của Nga ngày 18/11

"GNA đã đùa với lửa", hành động này ngay lập tức khiến điện Kremlin tức giận ra lệnh cho quân đội Nga trong cuộc tập trận với Ai Cập mang tên "Mũi tên hữu nghị - 1" ngay lập tức "không được phép tỏ lòng thương xót với những kẻ giết người Nga".

Hậu quả, lợi dụng cuộc tập trận, quân Nga đã tập kích một biệt đội vũ trang của GNA đóng gần Tripoli và hiện trường thật khủng khiếp với 11 người đã thiệt mạng tại chỗ. Các quan chức cấp cao của Lầu Năm Góc cho biết, "Nga đã tập trung hỏa lực mạnh đến mức hiện trường không còn ai sống sót".

Điều này nói lên rằng, PMC Nga tại Libya tất cả mọi thứ đều là quân đội Nga, trừ cái tên.

Nga thúc đẩy chiến tranh tại Libya?

Nếu Libya trở thành sân chơi quân sự quốc tế cho Pháp, các Tiểu vương quốc, lực lượng đặc nhiệm Ai Cập và máy bay ủng hộ Haftar ở một bên và máy bay không người lái và xe bọc thép của Thổ Nhĩ Kỳ ủng hộ chính phủ ở Tripoli và dân quân Misrata, thì tại sao người Nga không nên ở đó?

Vào tháng 10, sau vụ 35 người của GNA đã thiệt mạng trong một cuộc không kích ở ngoại ô Tripoli. Bộ trưởng Nội vụ Fathi Bashagha cáo buộc nhóm Wagner đang khống chế, kiểm soát cuộc nội chiến đang bị đình trệ của Libya. "Người Nga đã can thiệp để đổ nhiên liệu vào lửa và tăng cường khủng hoảng thay vì tìm giải pháp. Bằng chứng là việc họ triển khai Wagner tới Libya. Họ đã gửi nó tới Syria trước đó và trung tâm châu Phi, và bất cứ nơi nào Wagner đi đến sự hủy diệt đều xảy ra". ông Bashagha nói với Bloomberg.

Thời báo New York đã báo cáo  sự hiện diện của các tay súng bắn tỉa Nga ở tiền tuyến bên ngoài Tripoli bằng cách sử dụng những viên đạn không bao giờ chệch mục tiêu và giết chết ngay lập tức…

Nếu Syria được coi là khuôn mẫu cho hành động quân sự của Nga, liệu khi Haftar bị mắc kẹt bên ngoài Tripoli, không thể giải phóng được nó thì Nga sẽ hỗ trợ sức mạnh quân sự ở Libya cho Tướng Haftar như đã làm ở Syria với Assad?

Nga sẽ không, vì LNA của Nguyên soái Haftar là không hợp pháp như chính quyền Assad ở Syria. Nga chỉ dùng PMC tiên phong trong một cam kết của quân đội Nga với LNA. PMC Nga để bảo vệ các doanh nghiệp Nga hợp tác với LNA và ngăn chặn sự bá quyền, can thiệp của Phương Tây tại Libya mà không đụng chạm đến lợi ích của Thổ Nhĩ Kỳ là quá đủ.

Đến đây, rõ ràng, trên hết, sự hiện diện của Nga ở Libya không phải là một khoản đầu tư cho hòa bình và thỏa hiệp. Đó là một khoản đầu tư vào chiến tranh và hủy diệt để đẩy lùi chống lại sự bá quyền và can thiệp của phương Tây ở Trung Đông mà không lặp lại chính sách thuộc địa đã từng xảy ra.

Ngài Bộ trưởng Nội vụ của Tripoli cáo buộc có vẻ như...không sai.

  • Lê Ngọc Thống

Thứ Ba, 9 tháng 4, 2019

"Ván cược lớn" của Tổng thống Putin ở Venezuela giữa lúc Mỹ, NATO bối rối

Động thái của Nga ở Venezuela đến vào lúc Mỹ vừa có bài học thất bại ở Syria, trong khi sự tồn tại 70 năm của NATO đang bị đặt câu hỏi về sự lỗi thời và chia rẽ.

Venezuela và Syria đã chia sẻ tình đoàn kết của mình trước áp lực từ Mỹ.

Cuộc đối đầu quy mô lớn đầu tiên của kỷ nguyên cạnh tranh giữa các quyền lực lớn đã mở ra với những diễn biến đang tăng tốc ở Venezuela. Đây được coi là điều có ảnh hưởng lớn đến lợi ích quan trọng của Mỹ ở Tây bán cầu, nhà phân tích Frederick Kempe từ Hội đồng Đại Tây Dương nhận định.

Căng thẳng Venezuela được đánh giá là bài thử nghiệm quan trọng nhất đối với uy tín của chính quyền Tổng thống Donald Trump, với một loạt những cảnh báo sắt đá trong tuần này bởi ông Trump, Ngoại trưởng Mike Pompeo và Cố vấn An ninh Quốc gia John Bolton – những người đã tuyên bố: "Nga phải rời khỏi" quốc gia Nam Mỹ.

Phó Tổng thống Mike Pence đã tăng thêm áp lực vào hôm 6/4 với các lệnh trừng phạt mới đối với công ty dầu khí quốc doanh PDVSA, cũng như hai công ty vận chuyển dầu thô Venezuela đến Cuba. Ông Pence cũng cho biết Mỹ sẽ tăng áp lực lên Cuba.

Động thái tăng cường sức ép của Mỹ đến sau quyết định của Nga khi đưa hai máy bay và khoảng 100 nhân viên quân sự đến Caracas hôm 23/3. Lý do cho sự xuất hiện của người Nga là để sửa chữa các hệ thống phòng không S-300 do nước này sản xuất, được cho là đã bị hư hại trong những lần mất điện gần đây. Trong khi đó, một số ý kiến cho rằng, nhân viên quân sự Nga đến đây là để cung cấp hỗ trợ an ninh cho chính quyền Tổng thống Maduro.

Ván cược lớn của Tổng thống Putin

Điều khiến các quan chức Mỹ lo ngại là Tổng thống Vladimir Putin có thể sẽ đặt nền móng cho việc biến Venezuela thành một vấn đề chính sách đối ngoại đối với Tổng thống Trump, giống như cách nước này biến Syria trở thành đối trọng với chính quyền Obama trước đây, chuyên gia Kempe nêu quan điểm.

Điều này cũng đã phần nào thể hiện rõ vào tuần trước, khi chính quyền Tổng thống Maduro và chính quyền Tổng thống Assad đã thể hiện tình đoàn kết ở Damascus, trong chuyến thăm của Ngoại trưởng Venezuela Jorge Arreaza. "Hai dân tộc Syria và Venezuela chiến đấu chống lại âm mưu chủ nghĩa đế quốc của Mỹ và hai nước sẽ cùng nhau chiến thắng", ông Arreaza tuyên bố.

Mặc dù có rất nhiều điểm khác biệt giữa Venezuela và Syria, nhưng các kết nối giữa hai nước là đáng kể: một nhà lãnh đạo đang đối mặt với những vấn đề thù trong giặc ngoài, người sẽ có nhiều khả năng gục ngã nếu không có sự hỗ trợ của Moscow; một lằn ranh đỏ mà Mỹ đưa ra đối với Nga; và cuối cùng một cơ hội để chính quyền Putin củng cố danh tiếng toàn cầu của mình ở Tây bán cầu.

Là quốc gia có trữ lượng dầu được chứng minh lớn nhất thế giới, Venezuela là nơi mà một khi khủng hoảng xảy ra sẽ gây ra hậu quả cho thị trường năng lượng Mỹ Latinh và thị trường toàn cầu. Với sự tham gia của Mỹ và các đồng minh ở một bên và bên kia là Trung Quốc, Nga và Cuba, cuộc đối đầu đã mở sang cả mặt trận địa chính trị.

70 năm ra đời, NATO đang bị đặt ra câu hỏi về việc liên minh này liệu có nên tiếp tục tồn tại.

Cây bút David Sanger của tờ New York Times mới đây đã đặt ra câu hỏi về việc liệu Tổng thống Trump có thẳng thắn đối đầu với Nga hay không: "Venezuela sẽ là nơi ông Trump, người dường như thường bỏ qua mọi thách thức của ông Putin, cuối cùng cũng sẽ đưa ra lằn ranh đỏ của riêng mình? Và nếu như vậy, ông ấy có kế hoạch để thực thi nó hay không?"

Tuy nhiên, chuyên gia Kempe tin rằng, Tổng thống Putin đang đặt cược lớn vào khả năng Tổng thống Trump sẽ không có ý định làm điều đó cũng như không có kế hoạch nào của riêng mình. Điều này cũng đến từ một phần NATO.

Thách thức của NATO

Một sự trùng hợp trong những ngày qua đó là tình hình xung quanh Venezuela đã nóng lên ngay trong lúc liên minh NATO đánh dấu kỷ niệm 70 thành lập ở Washington, DC.

Tuy nhiên, trong lễ kỷ niệm, các chuyên gia đưa ra những câu hỏi mới về việc liệu liên minh này có được trang bị đầy đủ để phục vụ cho các cuộc cạnh tranh địa chính trị chiến lược dài hạn trong thời đại mới hay không.

"NATO là liên minh thành công nhất trong lịch sử bởi vì chúng tôi luôn có thể thay đổi khi thế giới thay đổi", Tổng thư ký NATO Jens Stoltenberg khẳng định trong cuộc họp.

Giới phân tích tin rằng, thách thức lớn nhất của NATO trong thế kỷ mới đó là cuộc cạnh tranh với các quốc gia mới nổi như Trung Quốc và Nga. Trong khi Nga đang bước đến những kế hoạch mới ở Tây bán cầu, NATO vẫn chưa kết nối được ở những nơi xa xôi.

"Mỹ nên dẫn đầu một nỗ lực phối hợp hơn để làm dày thêm các mối quan hệ chính trị và mối quan hệ hoạt động giữa NATO và các đối tác toàn cầu của mình", Damon Wilson của Hội đồng Đại Tây Dương nói trước một tiểu ban của Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Mỹ.

"Cụ thể, Mỹ nên xem xét chính thức hóa các liên kết giữa các đồng minh hiệp ước ở Châu Âu và những quốc gia ở Châu Á, cụ thể là Nhật Bản, Hàn Quốc, Australia và New Zealand. Đồng thời, chúng ta nên bắt đầu thúc đẩy các liên kết giống như liên minh giữa các đồng minh hiện có của mình với các đối tác chiến lược như Ấn Độ hay ở Mỹ Latinh, như Colombia, Brazil và Mexico", chuyên gia này nhấn mạnh.

Tuy nhiên có rất nhiều lý do để giới quan sát thấy rằng một viễn cảnh như vậy sẽ khó xảy ra khi Tổng thống Trump không hài lòng với nhiều vấn đề của các thành viên liên minh. Các thành viên châu Âu của NATO rất chia rẽ trong cách quản lý quan hệ với Trung Quốc và trong khi chỉ có một số ít thành viên NATO ở châu Âu tăng cường nghĩa vụ đóng góp.

Venezuela có thể là nơi thích hợp để xúc tác các liên kết sâu sắc hơn giữa Mỹ, Canada, các đồng minh chủ chốt của Châu Âu và các quốc gia ở Mỹ Latinh. Nhưng để làm được điều này, NATO sẽ cần phải có sự thay đổi và thống nhất hơn.

https://www.nguoiduatin.vn/cang-thang-venezuela-van-cuoc-lon-cua-tong-thong-putin-giua-luc-nato-boi-roi-a429034.html

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2019

Thổ Nhĩ Kỳ mua S-400: Lời cảnh tỉnh cho cả châu Âu

(Quan hệ quốc tế) – Đừng quá phụ thuộc vào vũ khí và sự hiện diện quân sự của Mỹ, Thổ Nhĩ Kỳ đã muốn khẳng định như vậy qua bản hợp đồng S-400.

Ông Omer Celik - người phát ngôn của Đảng Công lý và Phát triển Thổ Nhĩ Kỳ (JDP) mà đứng đầu là Tổng thống Recep Tayip Erdogan đã cho rằng bằng việc mua các hệ thống phòng thủ S-400 của Nga, Ankara đang không chỉ đảm bảo an ninh của riêng họ mà còn cả NATO và EU.

"Chúng tôi có những mối lo ngại về các cuộc tấn công từ lãnh thổ Syria, vì thế chúng tôi chọn S-400 để bảo vệ mình. Nhưng chúng tôi là tiền tuyến, chúng tôi bảo vệ cả NATO và EU đằng sau mình" - ông Omer Celik cho biết.

Ông Celik nói thêm: "Trong giai đoạn Trung Đông rất bất ổn, những người đồng minh của chúng tôi (ám chỉ Mỹ) đã rút các hệ thống phòng thủ Patriot của họ tại Thổ Nhĩ Kỳ về nước.

Chúng tôi cảm thấy không có gì để bảo vệ đất nước khỏi những quả tên lửa đến từ Syria". Ông nhấn mạnh rằng không có một đồng minh nào đưa ra lời đề nghị bảo vệ Ankara vào thời điểm đó.

Các đơn vị S-400 đầu tiên sẽ đến Thổ Nhĩ Kỳ vào tháng 9/2019

Đại diện Đảng JDP nhấn mạnh họ cũng đang là nạn nhân của tiêu chuẩn kép. "Các nước đồng minh NATO khác, như Hy Lạp có S-300 trên lãnh thổ của mình mà không gặp vấn đề gì, trong khi Thổ Nhĩ Kỳ phải đối mặt với những trở ngại khi mua S-400. Thổ Nhĩ Kỳ là một quốc gia có chủ quyền và việc ra lệnh cho chúng tôi là một sai lầm".

Đáng chú ý, Mỹ tiếp tục khẳng định sẽ không bàn giao thêm các chiến đấu cơ F-35 cho Thổ Nhĩ Kỳ nếu quốc gia này bằng mọi giá mua S-400 của Nga. Nói cách khác, Ankara bị buộc phải lựa chọn giữa vũ khí Nga hoặc vũ khí Mỹ.

Trong những phát biểu của Đảng JDP, có thể thấy rằng Thổ Nhĩ Kỳ vẫn đang đặt mình vào vị thế đồng minh của NATO và châu Âu. Họ vẫn muốn nhắc đến tráchh nhiệm bảo vệ đồng minh mà các nước thành viên khi tham gia vào liên minh này đã cam kết với nhau.

Vấn đề nằm ở chỗ, nếu vũ khí của Mỹ tràn ngập các nước châu Âu, quân đội Mỹ đóng đinh tại lãnh thổ các quốc gia đồng minh NATO để bảo vệ khỏi sự đe dọa từ phía Nga. Vậy Thổ Nhĩ Kỳ mua vũ khí Nga để bảo vệ châu Âu khỏi thế lực nào?

Nói cách khác, Ankara đã nói thẳng, Mỹ đang là mối đe dọa an ninh lớn nhất cho chính các quốc gia đồng minh của mình. Còn nhớ thời điểm năm 2015, Washington tuyên bố rút hệ thống Patriot đang đặt tại Thổ Nhĩ Kỳ về nước bất chấp mọi sự níu kéo của Ankara.

Mỹ sẽ bán Patriot cho Thổ Nhĩ Kỳ nếu họ từ bỏ các hợp đồng S-400

Năm 2016, Washington hậu thuẫn cho cuộc chính biến của giáo sĩ Fethullah Gulen. Cuộc đảo chính này đã được thực hiện bởi một lực lượng trong quân đội Thổ Nhĩ Kỳ hoạt động dưới sự ảnh hưởng của Gulen. Cuộc đảo chính quân sự khi đó đã không thành công, làm 264 người bị giết và 1.390 người bị thương.

Như vậy, Thổ Nhĩ Kỳ đã từng tin tưởng vào tấm khiên quân sự của Mỹ, nhưng họ bị dội gáo nước lạnh. Và họ tiếp tục bị Washington can thiệp trực tiếp vào nội bộ đất nước. Ankara có đủ lý do để không tin tưởng vào đồng minh này.

Những nước đồng minh của Mỹ tin tưởng và chấp nhận chịu sự bảo hộ dưới cái ô quân sự của Mỹ, chấp nhận sử dụng vũ khí Mỹ mà không có sự đa dạng và thay thế sẽ đối diện với các hiện trạng: bị phụ thuộc vào các quyết sách mang tính lợi ích Mỹ và phải duy trì các căn cứ của Mỹ trên lãnh thổ mình.

Ankara là tấm gương, và cũng là lời cảnh tình cho toàn châu Âu và các đồng minh của Mỹ. Có thể sẽ không có quả tên lửa nào bắn tới châu Âu từ Trung Đông, nhưng những vũ khí của Nga này đang cảnh báo cho các quốc gia châu Âu một nguy cơ rõ ràng về số mệnh chư hầu.

 

http://baodatviet.vn/the-gioi/quan-he-quoc-te/tho-nhi-ky-mua-s-400-loi-canh-tinh-cho-ca-chau-au-3377731/

 

Thứ Hai, 25 tháng 3, 2019

Giải mật vụ Su-24MR Nga làm náo loạn tàu sân bay Mỹ

(Hồ sơ) - Các máy bay trinh sát Su-24MR và chiến đấu cơ Su-27 Nga đã dễ dàng vượt qua các lớp bảo vệ của chiếc tàu sân bay Mỹ CV-63 USS Kitty Hawk.

Tàu ngầm Liên Xô đâm vào tàu sân bay Mỹ CV-63 USS Kitty Hawk

35 năm trước, vào tháng 3 năm 1984, tàu ngầm Liên Xô và tàu sân bay Mỹ va chạm ở vùng biển Nhật Bản. Một trong những sự cố hải quân ồn ào nhất giữa các siêu cường, may mắn đã xảy ra mà không có thương vong về người và hậu quả nghiêm trọng.

Sau đó, vào năm 2000, chính tàu trên lại "trở nên nổi tiếng": các phi công Nga đã "vượt qua" hệ thống phòng không và bảo vệ của nhóm tàu sân bay Hải quân Hoa Kỳ (AUG). Về hai sự kiện lịch sử gần đây - theo tài liệu của "Sputnik".

Tháng 3 năm 1984, nhóm tàu sân bay mạnh mẽ của Mỹ tiến vào biển Nhật Bản. Họ đang hướng đến bờ biển Hàn Quốc để tham gia vào cuộc tập trận chung 'Tinh thần đồng đội - 84" (Team Spirit - 84). Đứng đầu nhóm là tàu sân bay CV-63 USS Kitty Hawk khổng lồ với lượng giãn nước 76.000 tấn và gần một trăm máy bay các loại trên boong. Đi kèm là các tuần dương hạm, khu trục hạm, tàu hộ tống tên lửa và tàu hỗ trợ.

Hoạt động của đội tàu "kẻ thù tiềm năng" ngay gần biên giới Liên Xô đã được báo động cho Bộ chỉ huy Hạm đội Thái Bình Dương Liên Xô. Việc theo dõi các hành động và di chuyển của nhóm tàu sân bay được giao cho thủy thủ đoàn tàu ngầm hạt nhân K-314 (Dự án 671 Yorsh), được trang bị ngư lôi 533 mm, thủy lôi và tổ hợp chống ngầm Vyuga với ngư lôi tên lửa hạt nhân có tầm bắn hơn 40 km.

Sau một vài ngày hải hành, Yorsh đã đến gần nhóm tàu ​​sân bay và bí mật đi theo. Nhưng ở cách bờ biển Hàn Quốc không xa, nhóm tàu Mỹ đã cách xa hơn hơn hai mươi dặm. Liên lạc bị mất, và thuyền trưởng cấp hai, Vladimir Yevseyenko quyết định phải chạy tốc độ tối đa để đuổi kịp, và làm lộ tàu.

Tàu ngầm Liên Xô K-314 bị hư hại sau vụ va chạm với tàu sân bay Mỹ USS Kitty Hawk

Hệ thống thủy âm trên Kitty Hawk nhanh chóng phát hiện tiếng ồn tàu ngầm Liên Xô, và nhóm tàu ​​sân bay tắt máy để trôi, hoàn toàn im lặng, máy bay ngừng bay.

Tàu ngầm được tàu chống ngầm hạng nặng "Vladivostok" ở gần đó giúp đỡ, thông báo tọa độ chính xác của người Mỹ. Ngày 21 tháng 3, tàu ngầm Liên Xô phát hiện nhóm tàu Mỹ cách bờ biển Hàn Quốc 150 dặm. Chỉ huy quyết định làm rõ tình hình và ra lệnh "nổi lên dưới kính tiềm vọng". Vladimir Evseenko nhìn thấy đèn bên hông của tàu Mỹ ở khoảng cách 20-30 cáp (4 - 5 km).

Đột nhiên, chiếc tàu ngầm bị rung chuyển bởi một cú va chạm mạnh, vài giây sau lại thêm một lần nữa! Hóa ra, K-314 nổi lên ở chính giữa nhóm tàu ​​sân bay và đụng vào đáy vào tàu Kitty Hawk đang chạy với tốc độ tối đa!

Mặc dù bị hỏng trục chân vịt và nhanh chóng mất phương hướng, nhưng chiếc tàu ngầm Liên Xô cũng đã kịp cắt một lỗ kích thước 4x6 mét dưới đáy tàu sân bay, ngay gần các bồn chứa nhiên liệu máy bay. Vài ngàn tấn dầu hỏa đã chảy ra biển. Chỉ có một phép lạ mới không gây ra hỏa hoạn trên boong tàu.

K-314 khẩn trương nổi lên. Ngay lập tức máy bay Mỹ bay tới để theo dõi từ trên không chiếc tàu ​ngầm hạt nhân mới nhất vào thời điểm đó của Liên Xô. Tàu kéo vội vã tới cứu viện đã kéo chiếc tàu ngầm bị hư hại đến căn cứ, cùng với máy bay và tàu khu trục Mỹ đi kèm.

Sự cố này, tất nhiên là một sự xấu hổ đối với Hạm đội Thái Bình Dương của Liên Xô nên chỉ huy tàu K-314 Vladimir Yevseenko đã bị cách chức và điều chuyển công tác lên trên bờ.

Còn cuộc tập trận "Tinh thần đồng đội 84" bị hủy bỏ. Kitty Hawk vào căn cứ của Hải quân Nhật Bản ở Yokosuka để sửa chữa.

Su-24MR và Su-27 Nga giỡn mặt tàu sân bay Mỹ CV-63 USS Kitty Hawk

Sự đáp trả chỉ được thực hiện 16 năm sau đó, sau khi Liên bang Xô viết đã tan rã và Nga trở thành "người thừa kế vĩ đại" của lực lượng quân sự hùng mạnh của Liên Xô.

Vào tháng 10 năm 2000, nhóm tàu sân bay Mỹ do CV-63 USS Kitty Hawk dẫn đầu, một lần nữa thực hiện các nhiệm vụ ở biển Nhật Bản. Ở vùng biển quốc tế, cách Vladivostok khoảng 600 km, Kitty Hawk bắt đầu tiếp nhiên liệu từ tàu chở dầu.

Đột nhiên, không biết từ đâu, hai máy bay trinh sát Su-24MR của Không quân Nga xuất hiện, kèm theo một máy bay chiến đấu Su-27. Họ bay nhiều lần qua boong tàu sân bay ở độ cao cực thấp (30-5m), các phi công đã cẩn thận quay phim mọi thứ xảy ra ở đó.

Một người tham gia trực tiếp vào sự kiện này là cựu sĩ quan trung đoàn trinh sát trên không độc lập số 799, đại tá nghỉ hưu Alexander Renev, đã nói với hãng thông tấn Nga Sputnik rằng, chuyến bay kéo dài khoảng 20 phút, sau khi máy bay của ông đã lượn vòng đến lần thứ hai và chụp ảnh mọi thứ dưới boong tàu sân bay Mỹ thì F-18 mới kịp cất cánh.

Một chiếc F-18 cố gắng tiếp cận máy bay trinh sát Su-24MR, nhưng chiếc Su-27 đi kèm đã không cho phép làm điều đó. Và thế là 3 chiếc máy bay Nga-Mỹ đã bay quần bộ ba như vậy một lúc.

Bức ảnh của phi công Su-24MR Nga chụp tàu sân bay Mỹ USS Kitty Hawk

Người Mỹ chỉ có thể ngăn chặn chiếc máy bay trinh sát Su-24MR thứ hai bằng cách điều một cặp tiêm kích hạm F-18 bay vòng quanh hàng không mẫu hạm, vài chiếc F-14 và một chiếc trực thăng bay "treo" trên đầu tàu sân bay. Vì vậy, máy bay thứ hai chỉ chụp được ảnh Kitty Hawk từ bên hông tàu.

Tuy nhiên, phi công Nga đã kịp tìm hiểu về hệ thống phòng không và bảo vệ nhóm tàu sân bay, tìm hiểu về vũ khí, thời gian phản ứng trước các tình huống đột xuất...

Hoạt động này cũng có tầm quan trọng chính trị lớn. Ít nhất, trong 19 năm nay, Hoa Kỳ đã cảnh giác khi đem theo vũ khí vào biển Nhật Bản" , ông Alexander Renev nói.

Theo Alexander Renev, trước đó, các máy bay trinh sát của không quân Liên Xô/Nga mới chỉ một lần có thể chụp ảnh tàu sân bay Mỹ từ độ cao thấp, mà lần đó đã diễn ra từ giữa những năm 1970, do phi hành đoàn máy bay trinh sát tầm xa Tu-16R của Liên Xô thực hiện.

Và sự cố với chiếc tàu sân bay Mỹ năm 2000 đã khiến Hải quân Hoa Kỳ xảy ra một vụ bê bối lớn. Tất cả các sĩ quan chỉ huy hệ thống phòng không nhóm tàu sân bay, cũng như chỉ huy không quân trên tàu sân bay Kitty Hawk, đã bị bay chức.

Báo chí Mỹ nghiêm khắc chê trách Hải quân Hoa Kỳ vì sự bất cẩn chưa từng thấy gần bờ biển Nga. Bản thân các thủy thủ cũng đánh giá không hay về hoạt động của mình. Thư điện tử do một trong số các thủy thủ được gửi đi từ tàu sân bay và bị quân đội Nga chặn được đã cho thấy điều đó.

http://baodatviet.vn/the-gioi/ho-so/giai-mat-vu-su-24mr-nga-lam-nao-loan-tau-san-bay-my-3376834/?paged=1

 

Thứ Ba, 19 tháng 3, 2019

Venezuela! Điều không thể tin…

Người dân Venezuela đã chứng minh bản lĩnh và nhân cách của mình qua bài kiểm tra mất điện…  

Tổng thống Maduro

Chiến dịch lật đổ chính quyền Venezuela do Maduro làm tổng thống của Mỹ và phe đối lập bởi Goaydo đã trải qua 3 giai đoạn.

Khởi đầu từ ngày 23/1 bằng một cuộc biểu tình lớn trên cả nước cùng lúc Joan Goaydo tự phong mình là Tổng thống và đã được Hoa Kỳ với khoảng 50 quốc gia công nhận.

Giai đoạn 2, mở chiến dịch "viện trợ nhân đạo". Thực chất của chiến dịch "viện trợ nhân đạo" là Mỹ thiết lập một đường dây cung cấp cho các hoạt động tiếp theo để lật đổ chính quyền Maduro.

Đó là đưa các lực lượng đánh thuê, vũ khí trang bị, phương tiện hạng nặng qua biên giới vào sâu trong nội địa Venezuela…

Chiến dịch này nếu thành công thì có nghĩa là lực lượng an ninh, quân đội Venezuela đã mở cửa cho quân xâm lược vào nhà, có nghĩa là họ không còn trung thành với Tổng thống Maduro và có nghĩa là giờ của Maduro và chính quyền của ông ta được đánh số.

Đáng tiếc, chiến dịch "viện trợ nhân đạo" này thất bại tuyệt đối, lực lượng an ninh và quân đội Venezuela "từ chối" rất quyết liệt, cứng rắn nên không một chiếc xe tải nào lọt qua biên giới.

Có vẻ như cấm vận, trừng phạt đồng thời với 2 bước trên của Mỹ và phe đối lập không đủ đô để làm cho chính quyền Maduro sụp đổ nên các "chuyên gia lật đổ" quyết định đi tiếp nước cờ thứ 3: Tắt điện Venezuela.

Đây là nước cờ quyết định khiến chính quyền Maduro knock out. Tại sao các "chuyên gia lật đổ" lại tự tin như vậy? Chúng ta sẽ đi sâu vào nước cờ này.

Kinh nghiệm Mỹ…

Vào ngày 13 tháng 7 năm 1977, do một số vụ sét đánh vào các trạm biến áp của New York, thủ đô tài chính của Hoa Kỳ, và sau đó là cả thế giới, đã bị bỏ lại trong hai ngày. Cướp bóc bắt đầu trong một giờ. Trong hầu hết các khu, không có một cửa hàng hay nhà hàng nào không bị đánh cướp.  

"Nhờ có Đấng toàn năng, chúng ta sẽ lấy bất cứ thứ gì chúng ta muốn!" Ban đầu hầu như chỉ có người da đen nhưng ngay và luôn sau đó người da trắng nhanh chóng tham gia… 

Họ đập vỡ cửa sổ cửa hàng và kéo mọi thứ từ đó: TV, máy giặt, máy điều hòa không khí, nhạc cụ, máy ghi âm, quần áo…vào xe con, xe tải. Để che dấu vết của họ, các cửa hàng bị cướp bóc đã bị đốt cháy. Hàng trăm lính cứu hỏa cố gắng chữa cháy bị bao quanh bởi một đám đông thù địch, đã bị thương, có người bị giết.

Tất cả sức mạnh trong thành phố từ quân đội, cảnh sát đã biến mất buộc người dân New York tự đấu tranh để sinh tồn: Chủ các cửa hàng và nhà hàng, để cứu mạng sống và tài sản của họ khỏi những kẻ phá hoại và cướp bóc đã cầm vũ khí và gậy bóng chày trong tay, tham gia vào các cuộc chiến đẫm máu với những tên côn đồ…mà vài giờ trước, dường như là những công dân tuân thủ luật pháp.

Nữ trung sĩ cảnh sát cảnh sát Robert Murphy chứng kiến kể lại: "Đây là đêm của quái thú. Chúng tôi bắt năm hoặc sáu người tuần hành, nhưng một trăm người nữa thay thế họ. 

Chúng tôi chạy đến cửa hàng đang bị cướp, và những người xung quanh cảnh báo những kẻ cướp bóc về sự xuất hiện của chúng tôi. Tất cả những gì chúng ta có thể làm là xua đuổi bọn côn đồ đi một lúc. Nhưng họ ngay lập tức đi đến một con phố khác và bắt đầu cướp…".

Theo dữ liệu chính thức, chỉ sau 1 đêm, hơn 100 nghìn người đã tham gia cướp bóc và bạo loạn, 18 cảnh sát và hàng trăm thường dân đã chết, 2.000 cửa hàng bị cướp phá. Bạo loạn và cướp bóc chỉ dừng lại khi cung cấp điện được khôi phục ở New York ...

Đây là kinh nghiệm Mỹ, nước Mỹ là nước văn minh, dân chủ nhất thế giới, công dân của một quốc gia giàu có như Mỹ mà cũng tạo ra một đêm kinh hoàng như vậy tại Thủ đô rực rỡ cờ hoa…thì  họ nghĩ cư dân Venezuela man di chắc chắn trong điều kiện như vậy sẽ cư xử tồi tệ hơn…

Nhưng… lại là một tính toán sai lầm.

Venezuela không phải là New York!

Sau khi nhấn chìm Venezuela vào bóng tối trong vài ngày, những kẻ chủ mưu hy vọng rằng cư dân của đất nước bị trừng phạt bởi các lệnh trừng phạt, sẽ phá hủy chế độ Nicolas Maduro.

Nhưng chuyện kinh ngạc xảy ra đến nỗi người Mỹ hay cư dân của New York - những người có danh dự và lòng tự trọng sẽ cảm thấy tự xấu hổ…

Không chỉ 2 ngày một đêm như ở New York, Venezuela bị tắt điện 5 ngày 5 đêm và hiện giờ vẫn chưa được khôi phục toàn bộ.

Và, bây giờ chúng ta hãy tưởng tượng người Mỹ, công dân của một quốc gia giàu có nhất thế giới với 6 đêm mất điện sẽ hành xử như thế nào nếu như họ sống như người dân Venezuela bị nghiền nát, bần cùng, bởi các lệnh trừng phạt và cấm vận tàn khốc?

Tất nhiên, từ kinh nghiệm Mỹ, những kẻ chủ mưu lật đổ Maduro đã có câu trả lời, nhưng…lại nhưng, họ đã sai khi thông qua trải nghiệm của chính mình để đánh giá người khác là người Venezuela.

Rõ ràng không thể phủ nhận, trong các vùng chìm trong bóng tối của các thành phố Venezuela, một sự gia tăng tội phạm, vốn đã rất cao ở đất nước này, đã xảy ra. Nhưng không có gì giống như những gì xảy ra trong những trường hợp như vậy ở các thành phố của Hoa Kỳ.

Té ra, người Venezuela văn minh hơn nhiều. Lực lượng an ninh và quân đội Venezuela trên khắp cả nước chứ không riêng ở các thành phố lớn luôn đủ sức để trấn áp các đối tượng bạo loạn, cướp bóc không chỉ thế mà còn cảnh giác, sẵn sàng chiến đấu cao.

Trong đòn tấn công làm tắt điện Venezuela của kẻ thù thì tổn thất do mất điện gây ra là rất lớn nhưng Venezuela đã giành chiến thắng rất lớn ở trong một ý nghĩa khác – đạo đức nhân cách Venezuela.

Một chiến thắng như vậy thậm chí còn quan trọng hơn một trận thắng lớn trên chiến trường. Mất điện nhưng Venezuela không hỗn loạn, mất điện nhưng người dân Venezuela dù nghèo khổ nhưng không biến mình thành kẻ cướp…Đây chính là cái gốc bền vững của đất nước.

Gây ra sự cố mất điện thực sự như một con dao 2 lưỡi. Kẻ chủ mưu mong muốn tạo ra một lực lượng người bạo loạn, cướp bóc… nhưng khi điều này không xảy ra thì chính nó ngược lại tạo ra một lòng căm thù đến lực lượng chủ mưu gây ra mất điện.

Một đất nước mà đa số người dân không biến thành cướp từ sự khó khăn, kích động của thế lực bên ngoài, biết căm thù kẻ đã gây ra cho chính mình…thì muốn có một Maidan như ở Ukraine hay một cuộc cách mạng màu là khó khăn.

Venezuela, điều không thể tin!

http://baodatviet.vn/the-gioi/quan-he-quoc-te/venezuela-dieu-khong-the-tin-3376348/?paged=1

 

Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2019

Nửa thế kỉ Damanski - Trận chiến biên giới Xô-Trung

(Quan hệ quốc tế) - Kỷ niệm tròn nửa thế kỷ trận chiến Damanski tại biên giới Xô-Trung (15/3/1969- 15/3/2019), nhiều báo Nga cho đăng các bài viết về cuộc xung đột này.

Chúng tôi xin được giới thiệu một trong số đó- bài viết của một chuyên gia Nga quen thuộc, Phó giám đốc Viện phân tích chính trị và quân sự Viện HLKH Nga Aleksandr Anatolievich Khramchikhin với một số thông tin và nhận định khác với những gì chúng ta thường nghe.

Bài đăng trên tuần báo chuyên ngành quân sự "Bình luận quân sự độc lập" (Nga) ngày 15/3/2019. Chúng tôi có bổ sung thêm bản đồ sông Dương Tử để thể hiện rõ hơn ý của tác giả và lược bớt một số đoạn ngắn.

Quan hệ giữa Matxcova và Bắc Kinh trong những năm đó đã căng thẳng đến đỉnh điểm. Ảnh: RIA Novosti

Những sự kiện xảy ra trên đảo Damansky trên sông Ussuri cách đây tròn nửa thế kỷ đã được mô tả rất chi tiết và rất nhiều lần, vì thế rất không cần phải nhắc lại.

Đến bây giờ thì tất cả những người quan tâm đến những trận chiến đó đều biết một cách hết sức rõ rằng (Quân đội Xô Viết) đã không thiêu cháy người Trung Quốc bằng bất kỳ loại vũ khí laser nào, mà kết cục chiến cuộc (xung đột) biên giới Xô Trung nói trên đã được quyết định bởi một loại vũ khí giờ tuy đã lạc hậu, nhưng vào thời điểm đó đang là loại vũ khí hoàn toàn mới và cực mạnh- đó là các hệ thống (pháo) phản lực phóng loạt (dàn) BM-21 'Grad" ("Mưa đá").

Nhưng lại rất nên suy ngẫm những sự kiện đó từ những góc độ lịch sử, chính trị và quân sự khác nhau.

LIÊN XÔ CÓ THỰC SỰ HÙNG MẠNH

Những trận đánh giành Damanski tháng 3/1969 là một trong rất nhiều những hậu quả từ sự nghiệp làm từ thiện không "chữa trị nổi" và cũng không tài nào giải thích nổi của Liên Xô trước đây và Nga hiện nay - một lòng từ thiện được trả ơn bằng việc chúng ta (Liên Xô- Nga) đã bị đánh, đang bị đánh và, có lẽ, sẽ còn bị đánh trong một khoảng thời gian dài dài nữa.

.....

Nhưng Liên Xô, trước tiên là đảm bảo cho những người Cộng sản Trung Quốc khả năng đánh chiếm toàn bộ Trung Hoa lục địa, và sau đó bằng chính tiền của mình (trong khi nạn đói hoành hành và đất nước bị tàn phá trong những năm ngay sau Chiến tranh Vệ quốc), Liên Xô đã xây dựng cho Trung Quốc một nền sản xuất công nghiệp cực mạnh, trong đó có cả ngành công nghiệp quân sự.

Nhưng sau đó nữa thì nhân vật bài Nga "sáng chói" nhất bắt đầu đưa ra yêu sách, đầu tiên là đòi vai trò lãnh đạo Phong trào cộng sản thế giới, có nghĩa là bắt Matxcova thần phục Bắc Kinh. Những yêu sách của Mao về "để lại tính sau" là không có giới hạn, nhưng đó lại là một chủ đề cho một bài viết khác.

Và như vậy, chính Matxcova chứ không phải ai khác đã bỏ tiền túi của mình để dung dưỡng một kẻ thù gần nhất. Đây là nguyên nhân của những sự kiện trên Damansky nếu xét trên bình diện chính trị nói chung. Lý do ở tầm "cục bộ" hơn- đó chính là vấn đề phân định đường biên giới giữa hai nước.

TRANH CHẤP BIÊN GIỚI

Theo Hiệp ước Bắc Kinh năm 1860 và các Nghị định thư Novokiev về sau này, đường biên giới phía đông (phía đông Mông Cổ) giữa hai nước (Nga- Trung) chạy dọc theo bờ sông Amur và Ussuri về phía Trung Quốc. Có nghĩa là tất cả các hòn đảo trên những con sông này đều thuộc về chúng ta (Nga).

Nhưng đồng chí Khrushev (Bí thư thứ nhất (TBT) ĐCS Liên Xô 1953-1964- ND) đã không chịu dừng lại ở việc tặng Crimea cho Ucraine, ông ta còn tặng cho Trung Quốc một nửa các con sông biên giới, sau khi "quyết"rằng đường biên giới giờ sẽ chạy đúng giữa dòng chảy (luồng) của các con sông đó.

Chỉ riêng chuyện này cũng đã cần phải tiến hành các cuộc đàm phán hết sức nghiêm túc về việc điều chỉnh đường biên giới. Nhưng tại chính các cuộc đàm phán này, người Trung Quốc lại còn đưa ra tuyên bố về sự cần thiết phải có những điều chỉnh ở một quy mô quả thực kinh hồn: Bắc Kinh đòi Matxcova "trả lại" ít nhất 1,5 triệu km2 lãnh thổ.

Đây cũng chính là thời điểm mà Trung Quốc đã xây dựng xong học thuyết (thái độ) của mình về "những hiệp ước bất công và bất bình đẳng" (từng ký giữa Nga và Trung Quốc) về việc xác lập đường biên giới Xô (Nga)- Trung. Cái học thuyết tuyệt vời này vẫn vẹn nguyên sức sống cho đến tận hôm nay, mặc dù các vấn đề biên giới giữa hai nước "được coi" là đã giải quyết triệt để.

Những yêu sách của Bắc Kinh đối với một khu vực rộng lớn ở Viễn Đông đã làm cho các cuộc đàm phán về chủ quyền đối các đảo trên Amur và Ussuri đổ vỡ hoàn toàn. Đó cũng là khoảng thời gian khi mà quan hệ Xô-Trung đã bị cắt đứt hoàn toàn.

Thêm nữa, tại Trung Quốc, cuộc Cách mạng Văn hóa bắt đầu được khởi động với một trong những nội dung chính của nó là "đấu tranh chống lại Chủ nghĩa xét lại Xô Viết".

Một trong những hậu quả của "cuộc cách mạng" này là các cuộc đột kích thường xuyên vào mùa đông trên mặt băng sông Amur và Ussuri của những đám đông người Trung Quốc với nhiều loại vũ khí lạnh trong tay vào các đồn biên phòng Liên Xô.

Giới lãnh đạo của "Liên Xô hùng mạnh khiến mọi kẻ thù phải run rẩy" không hiểu tại sao lại sợ đến mức không dám làm một điều gì đó "trêu tức" Bắc Kinh.

Bộ đội biên phòng Liên Xô chỉ được phép dùng nắm đấm để đánh nhau, và thậm chí không được phép nghĩ đến việc sử dụng vũ khí, chính vì vậy mà họ chỉ có thể "đón tiếp" những "người anh em vĩnh viễn" với những khẩu súng nhưng phải khoác sau lưng, và với các băng đạn rỗng.

Chính sự hèn nhát này của giới lãnh đạo Liên Xô là nguyên nhân khiến 23 chiến sỹ biên phòng tại Damansky do Trung úy Strelnikov chỉ huy bị thiệt mạng vào ngày 2 tháng 3 năm 1969: Người Trung Quốc đã tàn sát họ (vì không có đạn để chống trả) ,- đã không hề có một trận chiến đấu nào.

Trận chiến đấu thực sự là trận đánh của một lực lượng bộ đội biên phòng Liên Xô do Trung úy Bubenin chỉ huy từ một đồn biên phòng gần đó đến tiếp viện, họ đã đánh bật quân Trung Quốc khỏi đảo Damansky nhưng với cái giá đắt phải trả là sinh mạng của 9 chiến sỹ biên phòng nữa.

Vào ngày 14 tháng 3, có một lệnh bất ngờ đến từ Mátxcova- bộ đội biên phòng Liên Xô phải rút khỏi đảo Damansky.

Nhưng đến buổi tối cùng ngày, lại có một lệnh khác cũng từ Matxcova - phải chiếm lại đảo, nhưng tất nhiên, vào lúc đó, hòn đảo này đã bị quân Trung Quốc trấn giữ. Sự vô lý này đã dẫn đến trận chiến đấu thứ hai trên đảo Damansky vào ngày 15 tháng 3 sau đó.

Và lại phải trả giá bằng sinh mạng của thêm 17 sỹ quan- chiến sỹ biên phòng nữa , trong đó có Đại tá Leonov, đồn trưởng đồn biên phòng Imansky. Trong khi đó ở ngay sau lưng (theo nghĩa đen) những người lính biên phòng là Sư đoàn bộ binh cơ giới số 135 Quân khu Viễn Đông.

Nhưng sư đoàn này không tham chiến vì không có lệnh của Matxcova. Vì theo logic của các nhà lãnh đạo của "(Liên Xô) hùng mạnh và vĩ đại" thì nếu như từ phía chúng ta (Liên Xô) chỉ cho lính biên phòng tham chiến, đó chỉ là một sự cố biên giới, nhưng nếu đưa Quân đội vào trận, thì đó đã là chiến tranh.

Chính các nhà lãnh đạo của chúng ta (Liên Xô) đã ngại chiến tranh đó (chứ không phải có ai đó run rẩy trước mặt họ), mặc dù vào thời gian đó, xét về tiềm lực quân sự, Liên Xô mạnh hơn Trung Quốc hàng chục lần.

"GRAD" QUYẾT ĐỊNH TẤT CẢ

Nhưng dù vậy, cuối cùng thì chính lực lượng pháo binh của Sư đoàn bộ binh cơ giới số 135, trong đó có cả "Grad" đã đánh bại bọn xâm lược, cũng chính các chiến sỹ bộ binh của sư đoàn này, với tổn thất là 9 chiến sỹ hy sinh, đã đánh bật bọn tàn quân Trung Quốc ra khỏi đảo Damanski.

Cho đến nay vẫn chưa hề có thông tin công khai chính thức về những diễn biến cụ thể trong trận đánh này, nhưng chắc chắn một điều là trong bối cảnh khi mà Matxcova im lặng một cách khó hiểu đến cùng cực, người đã đứng ra nhận trách nhiệm về mình và ra lệnh cho Sư đoàn bộ binh cơ giới số 135 vào trận là Tư lệnh Quân khu Viễn Đông (lúc bấy giờ), Thượng tướng Losik.

Ông chính là người được phong tặng Danh hiệu Anh hùng Liên Xô vì những chiến công đặc biệt xuất sắc trong chiến dịch giải phóng Minsk tháng 7 năm 1944 (khi đó Đại tá Losik là lữ đoàn trưởng một lữ đoàn xe tăng),- ông đã không quên nghĩa vụ và danh sự của một sỹ quan.

Nhưng giới lãnh đạo "trí tuệ, danh dự và lương tâm của thời đại chúng ta" (những từ thường được dùng để nói về giới lãnh đạo Liên Xô khi đó),- thì đến thời điểm đó (1969) đã quên hẳn những khái niệm đó (nghĩa vụ và danh dự sỹ quan).

Chỉ đúng nửa năm sau các trận đánh với 58 chiến sỹ và sỹ quan Xô Viết hy sịnh, vào tháng 9 năm 1969, đảo Damanski đã được trao cho người Trung Quốc một lần và mãi mãi.

Chuyện này xảy ra dưới thời "Leonhid Ilich kính mến" (cụm từ thường được dùng để chỉ Leonhid Breznhev, TBT ĐCS Liên Xô 1964- 1982- ND), còn vào cuối những năm 1980, Mikhail Xergeyevich (- cách gọi trang trọng, nhưng trong trường hợp này là mỉa mai – tức Gorbachev-ND) chỉ đơn giản là người hoàn chỉnh các thủ tục pháp lý mà thôi.

Trên đảo Trân Bảo hiện giờ (tức "cựu" Damanski của chúng ta), (người Trung Quốc) đã xây dựng một bảo tàng Vinh quang chiến trận, - bảo tàng này cấm các công dân Nga không được lai vãng, còn các công dân Trung Quốc thì được giới thiệu, được làm quen với cách giải thích chính thức của (Bắc Kinh) về những sự kiện đã xảy ra theo một kịch bản với nội dung không hề thay đổi trong suốt nửa thể kỷ nay.

Cùng thời gian đó, Trung Quốc bắt đầu hết sức tích cực giúp đỡ những chiến binh Afghanistan chống lại "đội quân hạn chế" của Liên Xô (tại Afghanistan). Số quân nhân Liên Xô hy sinh vì tên lửa "Stingers" khét tiếng của Mỹ tại Afghanistan không quá vài chục người.

Nhưng có tới vài nghìn binh sỹ Xô Viết chết vì vũ khí bộ binh và mìn của Trung Quốc. Bắc Kinh đến thời điểm đó đã hiểu rất rõ rằng – để chống Matxcova, tất cả đều có thể (sử dụng). Và quả thật, trong suốt 10 năm chiến tranh (tại Afghanistan),(giới lãnh đạo Liên Xô) "vĩ đại và hùng mạnh" nhưng đã không dám mạo hiểm tấn công vào những căn cứ hậu cần của các chiến binh tại Pakistan- nơi có các đội quân của Liên minh Anglo-Saxon-Arập-Trung Quốc đồn trú.

Rất tiếc, có rất, rất nhiều dấu vết của cách hành xử như vậy cho đến tận bây giờ vẫn không thể nào "gột rửa" hết được. Ngay cả trong những bối cảnh như hiện nay, chúng ta (Nga) vẫn "mở cửa cho các cuộc đối thoại với các đối tác đáng kính" đến từ Phương Tây, mặc dù những "đối tác đáng kính" đó đã thẳng thừng giải thích cho chúng ta theo cái cách mang tính xúc phạm nhất về việc sẽ không có bất cứ một cuộc đối thoại nào.

Cùng lúc đó, các "đối tác đáng kính" của chúng ta còn đổ riệt cho chúng ta không còn thiếu một tội lỗi nào, chì còn thiếu mỗi tội là gây ra sự diệt vong của thành phố Pompeii (thành phố bị núi lửa Vesuvius phun trào hủy diệt vào năm 79 sau Công nguyên-ND). Hay có lẽ, chưa đến lúc đó thôi.

Trên thực tế, chúng ta cư xử với Trung Quốc cũng theo một cách y như vậy, chưa hề cảm thấy mệt mỏi khi liên tục tự dối chính bản thân mình về các cái gọi là "quan hệ đối tác chiến lược" và "mối quan hệ chưa có bao giờ đẹp như hiện nay".... Trong khi cái "đối tác chiến lược" đó trong những năm gần đây chưa hề động tay ủng hộ Nga trong bất kỳ một vấn đề dù lớn dù nhỏ nào, kể cả về chính trị, kể cả kinh tế.

Hơn nữa, ở chúng ta (Nga) hiện giờ ngày càng ít nhắc đến đảo Damanski và đang tìm cách xóa bỏ hoàn toàn khỏi "ký ức nhân dân" những gì thuộc về vai trò của Bắc Kinh trong thành phần Liên minh chống Xô Viết ở Afghanistan".

Không nhẽ từ bỏ (những tư duy và cách hành động như nói ở trên) lại khó đến thế sao?

  • Lê Hùng- Nguyễn Hoàng (dịch)

http://baodatviet.vn/the-gioi/quan-he-quoc-te/nua-the-ki-damanski--tran-chien-bien-gioi-xo-trung-3376386/?paged=1

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2019

Israel 'làm thịt' Pantsir và Tor. Thế S-300 khủng khiếp ở đâu?

Israel 'làm thịt' Pantsir và Tor. Thế S-300 khủng khiếp ở đâu?

(Bình luận quân s) - Tại sao loại vũ khí phòng không được Putin quảng cáo là tốt nhất thế giới lại nằm im không đánh nhau với các F-16 đã quá xấc xược của Israel?

Đã có nhiều bài phân tích những diễn biến mới đây liên quan đến các vụ tấn công tên lửa của Israel vào các mục tiêu trên lãnh thổ Syria.

Dù vậy, vẫn xin giới thiệu thêm góc nhìn nữa qua bài viết và phỏng vấn nguyên Tham mưu trưởng Bộ đội tên lửa phòng không Nga của chuyên gia quân sự Nga quen thuộc, Đại tá hải quân Xergey Ishenko (cũng đã từng là chỉ huy trưởng phân đội vũ khí tên lửa trên tàu chống ngầm cỡ lớn "Đoàn viên thanh niên Komsomol Ucraine" Hạm đội Biển Đen Liên Xô) với tiêu đề và phụ đề đều là các câu hỏi như trên.

Bài đăng trên "Svobodnaia Pressa" ngày 22/1/2019. Chúng tôi có bổ sung thêm ảnh tên lửa Iran và ảnh Tham mưu trưởng Bộ đội tên lửa phòng không Nga.

Sau đây là nội dung bài báo:

Trên ảnh: Máy bay F-16 của Không quân Israel (Ảnh: Zuma/ ТАSS)

 I.  Phần dẫn của Đại tá X.Ishenko

Trong ngày chủ nhật và rạng sáng ngày thứ hai vừa qua (ngày 20 và 21/1/2019-ND), Bộ đội phòng không Syria tại khu vực Damascus đã tiến hành hai trận chiến đấu với Không quân Israel. Về một số kết qủa trận thứ nhất, báo "Svobodnaia Pressa" đã đưa tin bài tương đối cụ thể.

Nhưng xin được nói lại hết sức ngắn gọn như thế này: theo số liệu của Bộ Quốc phòng (BQP) Nga, vào ngày 20/1 (chủ nhật), 4 máy bay tiêm kích F-16 Israel từ ngoài không phận Syria đã phóng 8 quả tên lửa lớp "không đối đất" vào sân bay thủ đô Damascus vì Tel-Aviv cho rằng bộ đội Syria vừa mới dỡ một lô vũ khí từ một máy bay vận tải quân sự đến từ Iran.

Damascus (chính quyền Syria) khẳng định rằng (trong lần không kích này) đã không có một tên lửa Israel nào bắn trúng mục tiêu. Bảy quả tên lửa Issrael bị các phương tiện phòng không bảo vệ sân bay (mà cụ thể là- tổ hợp "Pantsir-S1" và tổ hợp tên lửa phòng không "Buk-M2E" Nga sản xuất) bắn rơi khi các tên lửa này đang tiếp cận mục tiêu. Qủa tên lửa còn lại không rõ bay về hướng nào.

Chuyên gia quân sự Nga, Đại tá hải quân Xergey Ishenko (Ảnh: "Svobodnaia Pressa".

Tiếp theo, các sự kiện phát triển như sau. Rõ ràng là, để "báo thù" đợt tấn công không thành (của Không quân Israel) nói trên, lính Iran đóng quân tại ngoại ô Damascus đã phóng một quả tên lửa đạn đạo tầm trung do Iran tự sản xuất (đây là thông tin từ chính Bộ Quốc phòng Israel) đã được đưa vào trận địa từ trước đó vào lãnh thổ Israel.

Nhiều khả năng đây là tên lửa chính xác cao nhiên liệu rắn "Zolphagar" (phiên âm từ tiếng Nga sang, nếu sai sót bạn đọc chỉnh sửa-có lẽ đây là một phiên bản của dòng tên lửa Fateh-110\Fateh313-ND),-kiểu tên lửa này đã từng được Tehran sử dụng tại Syria trong năm 2017. Nhưng lần đó, "Zolphagar" không nhằm vào các mục tiêu trên lãnh thổ Israel mà nhằm vào các trận địa của quân khủng bố.

Tên lửa Iran Fateh-110\Fateh313 (Ảnh từ: Defence.ru/2016-ND)

Nếu đó quả thực đó là "Zolfagar" thì lần phóng này thực sự là một mối đe dọa nghiêm trọng đối với Quốc gia Do Thái. Do cự ly bắn của loại vũ khí này (mới được sản xuất hàng loạt vài năm trước đây tại Iran) vào khoảng 700km. Trong khi đó thì cự ly, lấy ví dụ, từ Damascus đến thành phố cảng biển lớn nhất của Israel là Haifa- cũng chỉ hơn 260km một chút. Chính vì thế, theo tính toán, với một cự ly như vậy (260km) "Zolphagah "thừa sức" với tới mục tiêu.

Đứng trước mối đe dọa nghiêm trọng như vậy, ngay lập tức (Israel) huy động hệ thống "Iron Dome" (Vòm Sắt" vào cuộc. Theo thông tin từ Bộ Quốc phòng Israel thì , "vào khoảng 2 giờ chiều, một khẩu đội "Vòm Sắt" Israel đã bắn hạ quả tên lửa Iran "đơn độc" nói trên ở khu vực núi Hermon" tại cao nguyên Goland".

Và tiếp theo, chỉ không đầy 12 giờ sau, các mục tiêu của Quân Iran và "Hezbollah" tại Syria đã hứng chịu lần lượt ba trận không kích trả đũa. Thêm nữa-gần như đồng thời từ ba hướng- từ phía Tây, hướng Tây–Nam và hướng Nam. Trận không kích thứ nhất- vào lúc gần 1 giờ sáng ngày 21/1. Đòn không kích thứ hai, sau đó một chút, và đòn không kích cuối cùng (thứ ba) vào 2 giờ 56 phút cùng ngày.

Theo Bộ Quốc phòng Nga thì tổng cộng trong đợt không kích này các máy bay chiến đấu Israel đã sử dụng hơn 30 quả tên lửa chính xác cao và bom hàng không dẫn đường (có điều khiển). Còn theo số liệu của nhóm giám sát London "The Syrian Observatory for Human Rights (SOHR)", thì đây là cuộc tấn công đường không quy mô lớn nhất của Israel nhằm vào Syria trong suốt khoảng thời gian đối đầu vũ trang giữa hai quốc gia.

Trung tâm chỉ huy quốc gia Bộ Quốc phòng Nga ra thông cáo cho biết: "các trận không kích (của Israel) đã làm hư hỏng một phần cơ sở hạ tầng của sân bay quốc tế Damascus". Còn các thông tin từ SOHR (như đã nói ở trên) về kết quả các đợt không kích thì không được lạc quan lắm đối với người Syria và người Iran, cụ thể:

"một tổ hợp radar thuộc hệ thống phòng không thống nhất Syria, các kho vũ khí và các mục tiêu quân sự của các lực lượng Iran và "Hezbollah" tại khu vực sân bay quốc tế Damascus và các khu vực Al-Quisua và Jamraya ở vùng ngoại ô đã bị phá hủy. Về phần minh, ngoài "danh sách" (mục tiêu bị tiêu diệt) nói trên của SOHR, Bộ Quốc phòng Israel còn liệt kê thêm: "cơ quan tham mưu của Tình báo Iran và Trung tâm huấn luyện lực lượng Iran tại Syria".

Theo một số nguồn tin, có 4 quân nhân Syria thiệt mạng, còn theo một số nguồn khác-có 6 quân nhân Syria thiệt mạng (trong các đợt không kích này).

Xin nói rõ ngay- cụm quân Nga tại Syria đã không hề tham gia vào việc đánh trả các đòn không kích của Israel.

Không chỉ có thế, đại diện Cơ quan báo chí Bộ Quốc phòng Israel Jonathan Conrikus còn thông báo rằng: "Trước và trong khi (Không quân Israel) tấn công, chúng tôi vẫn duy trì các cuộc trao đổi qua một đường dây liên lạc đặc biệt với Bộ Tư lệnh Nga tại Syria như thường lệ".

Có nghĩa là- Tel-Aviv, do đã có những thỏa thuận chính trị không được công bố công khai với Matxcova, nên đã cảnh báo trước cho chúng ta (Nga). Hoàn toàn hợp logich nếu cho rằng những thông tin (mà Nga) nhận được (từ Israel) đã bằng cách này hay cách khác cũng đã đến được tai Basar Asad từ trước khi các cuộc không kích được tiến hành. Hoặc là, chí ít cũng được thông báo đến các tướng lĩnh của ông ta.

Nhiều khả năng là chính vì thế nên hệ thống phòng không Syria đã được báo động và chuyển trạng thái sẵn sàng chiến đấu trước (khi Israel không kích) một cách kịp thời. Tuy nhiên, nếu căn cứ vào những sự kiện xảy ra tiếp theo, thì (việc báo động kịp thời) đó cũng đã không giúp được gì nhiều cho hệ thống phòng không Syria.

Và đòn tấn công ác liệt vào ngày thứ hai (21/1), khác với đòn tấn công ngày chủ nhật, đã cơ bản đạt được các mục tiêu đề ra. Và không chỉ có thế. Tại khu vực sân bay Damascus, người Syria đã mất ít nhất một tổ hợp tên lửa- pháo phòng không "Pantsir-S1" và một tổ hợp tên lửa phòng không "Tor" do bị tên lửa "Delilah" của Israel đánh trúng.

Để khẳng định thông tin này, ngay trong ngày thứ hai 21/1, Bộ Quốc phòng Israel đã công bố đoạn clip quay cảnh các tổ hợp "Pantsir-S1" và "Tor" Syria bị tên lửa Israel hủy diệt.

Chỉ vài tiếng đồng hồ sau đó, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu đã tuyên bố về việc này như sau: "Chúng tôi luôn tuân thủ một chính sách nhất quán: gây tổn thất cho các lực lượng Iran tại Syria và gây tổn thất cho bất cứ kẻ nào mưu toan gây hại cho chúng tôi".

Xin nhấn mạnh là chỉ trong vòng một tháng trở lại đây, đây (đợt không kích các ngày 21/1/2019) là đòn tấn công tên lửa ồ ạt thứ tư của Quốc gia Do Thái vào lãnh thổ Syria (ngày 25/12/2018, ngày 12, ngày 20 và ngày 21/1/2019). Không quân Israel đã không hề chịu một tổn thất nào, mặc dù trong năm qua Nga đã tăng cường một cách hết sức đáng kể sức mạnh cho lực lượng phòng không của đồng mình quan trọng bậc nhất của mình tại Trung Đông (tức Syria).

Cụ thể, sau sự cố bi thảm (theo như Tal-Aviv khẳng định thì đó là sự cố ngẫu nhiên)- khi chiếc máy bay trinh sát Il-20 bị Không quân Israel hạ ngày 17/9/2018, Tổng thống Nga Vladimir Putin đã quyết định cung cấp cho lực lượng phòng không Syria các tổ hợp tên lửa phòng không S-300 "Phavorit".

Những tổ hợp này đã được chuyển đến Syria từ đầu tháng 10 năm 2018. Theo một số nguồn số liệu- đã có 3 tiểu đoàn S-300, mỗi tiểu đoàn biên chế 24 tổ hợp phóng được bàn giao cho phía Syria. Dù nhìn từ bất kỳ góc độ nào thì con số nói trên (3x24 tổ hợp phóng S-300) cũng cực kỳ ấn tượng.

Đồng thời- Nga cũng bắt tay vào việc tổ chức một hệ thống phòng không tập trung hóa cho nước này bằng cách đưa vào sử dụng hệ thống chỉ huy- điều khiển tự động, - xin nhớ cho là hệ thống này hiện mới chỉ có duy nhất trong trang bị của Quân đội Nga. Trên các nguồn tìn công khai xuất hiện thông tin rằng hệ thống (chỉ huy- điều khiển tự động) cực kỳ hiệu quả này đã bắt đầu trực chiến tại Damascus từ ngày 20/10/2018.

Tại sao tất cả các biện pháp (tăng cường sức mạnh phòng không cho Syria) đã được tiến hành như trên đều tỏ ra vô tích sự và người Syria dù với sự giúp đỡ "tận tình" của Matxcova vẫn không đủ sức bảo vệ được không phận của mình? Các tướng lĩnh của chúng ta (Nga) cho rằng nếu chỉ cung cấp cho dù là những vũ khí hiện đại nhất và thậm chi cả hệ thống chỉ huy- điều khiển tự động tối tân nhất,- và sau đó đưa chúng vào các trận địa, lắp đặt, hiệu chỉnh các thông số không thôi là hoàn toàn chưa đủ.

Để đồng minh Trung Đông của Nga (Syria) có thể khai thác, sử dụng những vũ khí khí tài đó dù ở trình độ sơ đẳng nhất cũng mất tương đối nhiều thời gian.

Và cực kỳ nhiều khả năng là các chiến sỹ phòng không Syria quả là không có đủ thời gian. Nếu không thì phải giải thích như thế nào về việc cả trong ngày chủ nhật và cả trong ngày thứ hai vừa qua đã không có một tổ hợp S-300 "Phavorit" nào của phòng không Syria với xác xuất tiêu diệt mục tiêu đến 90% được đưa vào tham chiến?

Để tìm hiểu tại sao lại có sự lạ lùng như vậy, báo "Svobodnaia Pressa" đã có cuộc trao đổi với Trung tướng Aleksandr Gorkov- nguyên Tham mưu trưởng Bộ đội tên lửa phòng không Không quân Nga.

II. Phần phỏng vấn Trung tướng, nguyên Tham mưu trưởng Bộ đội tên lửa phòng không Không quân Nga (đến năm 2008)

Trung tướng, nguyên Tham mưu trưởng Bộ đội tên lửa phòng không Nga Aleksandr Gorkov

"SP": — Aleksandr Iuryevich (Gorkov), ông có ngạc nhiên trước việc cả trong ngày chủ nhật, cả trong ngày thứ hai vừa qua (20 và 21/1/2018) và cả trongtoàn bộ khoảng thời gian trước đó, các tổ hợp tên lửa phòng không S-300 mà chúng ta đã cung cấp cho Syriavào mùa thu năm ngoái lại án binh bất động, chưa từng bao giờ tham gia đánh trả các đòn tấn công đường không của Không quân Israel không?

Aleksandr Gorkov: —  Bản thân tôi cũng rất ngạc nhiên. Đã đến lúc phải đáp trả Israel một cách mạnh mẽ để vĩnh viễn diệt từ gốc mọi ý định của Israel tiến hành các đòn tấn công vào lãnh thổ nước khác.

"SP": — Nhưng không thể loại trừ khả năng là trong 3 tháng vừa qua đơn giản là chúng ta đã không thể kịp huấn luyện các chuyên gia A rập cách sử dụng "Phavorit" trong tác chiến?

Aleksandr Gorkov: — Tất nhiên là tôi không biết hết các chi tiết của quá trình huấn luyện. Mặc dù tôi có biết rằng các sỹ quan phòng không Syria đang có mặt tại Trung tâm huấn luyện tác chiến số 234 của (binh chủng) Bộ đội tên lửa phòng không Nga tại Gatchina (tỉnh Leningrad). Cần phải nghĩ rằng- họ không phung phí thời gian ở đó (Trung tâm huấn luyện).

"SP": — Và xin hỏi là có thể kịp đào tạo được kíp trắc thủ "Phavorit" có khả năng chiến đấu trong khoảng thời gian 3-4 tháng không?

Aleksandr Gorkov: — Chỉ có thể huấn luyện được cách sử dụng vũ khí- khí tài trong những điều kiện đơn giản nhất, thường gặp nhất.

Trong một khoảng thời gian như vậy, dĩ nhiên, không thể đào tạo xong những sỹ quan điều khiển thực thụ, có khả năng sáng tạo. Để trở thành những sỹ quan (điều khiển như vậy), cần phải hiểu được các định luật vật lý của từng công đoạn, chứ không đơn giản chỉ có mỗi một việc là ấn nút (phóng).

"SP": — Nếu như sau lưng mỗi (sỹ quan Syria) tại đài điều khiển lại có một cố vấn Nga giàu kinh nghiệm và am hiểu công việc?

Aleksandr Gorkov: — Chắc chắn đang buộc phải làm như vậy tại Syria.

"SP": — thế thì tại sao vẫn không đưa 3 tiểu đoàn S-300 vào tham chiến chống các máy bay tiêm kích Israel?

Aleksandr Gorkov: — Tôi cho rằng, bởi vì người Israel không phải là những kẻ ngốc. Họ không bay vào không phận Syria. Họ phóng tên lửa từ Lebanon.

"SP": — "Phavorit" có với tới đó (không phận Lebanon) được không?

Aleksandr Gorkov: — Tất nhiên. Chỉ thiếu một chút xíu- đó là lệnh bắn ở phía trên đầu người Lebanon. Bởi vì dù sao đó cũng không phải là Israel. Và cũng không phải là Syria.

"SP": — Tôi hiểu ông như thế này có đúng không nhé- ý ông muốn nói tới là hiện đang thiếu điều quan trọng nhất- đó là ý chí chính trị của Matxcova?

Aleksandr Gorkov: —  Đúng thế. Nếu chúng ta (Nga) có đủ dũng khí và bắn hạ dù chỉ một chiếc F-16 (Israel) trên bầu trời Lebanon- ý chí muốn đánh quỵ hẳn Syria từ (không phận) quốc gia này (Lebanon) của Tel-Aviv) sẽ biến mất ngay lập tức.

"SP": — Đó phải là quyết định của cấp nào?

Aleksandr Gorkov: —  Chính bạn cũng thừa hiểu ai là người duy nhất tại Nga có thể ra những mệnh lệnh như vậy. Rất tiếc, đến giờ vẫn chưa có lệnh. Chính chỉ vì thế nên Israel vẫn tiếp tục không kích Damascus và vùng ngoại ô.

·         Lê Hùng- Nguyễn Hoàng (dịch)

 

From <http://baodatviet.vn/quoc-phong/binh-luan-quan-su/israel-lam-thit-pantsir-va-tor-the-s-300-khung-khiep-o-dau-3373344/>

 

(Chơi cho vui) AIRDROP CHAINGE FINANCE - dự án xây dựng ứng dụng ngân hàng số cho mọi người

 Không hiểu lắm về cái này, tuy nhiên thấy quảng cáo khá nhiều, lại chỉ cung cấp vài thông tin cá nhân (mà mấy ông lớn như facebook với goog...