Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2014

Bài học từ hiệu may Việt Nam trên báo Mỹ

http://kinhdoanh.vnexpress.net/tin-tuc/quoc-te/bai-hoc-tu-hieu-may-viet-nam-tren-bao-my-3025770.html

Thứ bảy, 2/8/2014 | 09:11 GMT+7

|

Bài học từ hiệu may Việt Nam trên báo Mỹ

"Ở đây có sự kết hợp nhuần nhuyễn những nguyên tắc kinh doanh đơn giản. Những CEO đang vấp phải vấn đề này nên đến Đông Nam Á để trải nghiệm", tác giả Kavi Guppta viết trên Forbes.

Nếu đến Việt Nam, tôi cho rằng bạn nên ghé qua thành phố Hội An. Rất nhiều khách du lịch nước ngoài và cả người bản địa đều đã tới đây để chiêm ngưỡng cảnh đẹp của một thành phố cổ, và nghỉ ngơi trên những bãi biển dài sau một ngày nóng bức. Hội An cũng là một trong những địa danh nổi tiếng nhất về may mặc tại châu Á. Sự đa dạng về các loại vải và vật dụng tại đây cho phép họ tạo ra nhiều loại trang phục với mức giá khá rẻ. Các cửa hàng ở đây có thể làm ra những bản sao hoặc trang phục tùy chọn chỉ trong vòng 24 giờ.

Tôi cùng bạn gái Kristen đã có dịp vào Yaly – một công ty có hơn 200 thợ may được thành lập gần 20 năm trước. Sau khi được chủ cửa hàng dẫn đi vòng quanh, giới thiệu về sản phẩm và thiết bị, chúng tôi quyết định sẽ may vài bộ quần áo. Tôi đặt mấy chiếc áo sơ mi và quần, chủ yếu thiết kế theo mẫu, còn Kristen đặt may hai chiếc váy. Tất cả bốn chiếc chỉ tốn khoảng 150 USD.

Bên trong tiệm may tại Hội An. Ảnh: Trip Advisor

Bạn sẽ thấy có sự khác biệt rất lớn giữa việc nhìn quần áo của mình được làm ngay trước mắt bởi những người thợ lương cao, giàu kinh nghiệm, so với việc mua đồ của một hãng bán lẻ lớn và chẳng biết chúng được tạo ra như thế nào. Tôi đã rất ngạc nhiên bởi tốc độ, sự chính xác và chuyên nghiệp đang diễn ra trước mắt.

Ở đây có sự kết hợp rất nhuần nhuyễn những nguyên tắc kinh doanh đơn giản. Các công ty phương Tây có xu hướng phức tạp hóa những gì họ có thể làm cho khách hàng, để rồi cuối cùng lại vỡ lẽ phải chú trọng cái cơ bản. Những CEO đang vấp phải vấn đề này nên đến Đông Nam Á để trải nghiệm.

Đào tạo nhân viên là việc bắt buộc để đem lại sự nhất quán trong trải nghiệm cho khách hàng. Đây là việc thường bị đẩy xuống cuối cùng danh sách ưu tiên của nhiều doanh nghiệp, hoặc có thực hiện thì cũng rất kém. Tại đây, họ nhấn mạnh tầm quan trọng của "đào tạo nghiệp vụ" - truyền đạt những kỹ năng và kiến thức cần thiết cho nhân viên khi làm việc. Khi tôi bước vào cửa hàng, những nhân viên kinh doanh nữ trong trang phục truyền thống ngay lập tức chào hỏi. Tất cả đều nói Tiếng Anh rất tốt.

Kavi và bạn gái - Kristen thử đồ trong cửa hàng. Ảnh: Forbes

Màu sắc trang phục cũng thể hiện trình độ kinh nghiệm - màu tím là quản lý, xanh lá là nhân viên bậc trung, còn vàng hoặc xanh biển nhạt là người mới. Họ chỉ được đổi màu trang phục khi trải qua thời gian làm việc nhất định. Áo vàng và xanh biển thường lấn át xanh lá, và áo tím luôn có mặt để hướng dẫn tất cả nhân viên cách thực hiện những đơn hàng lớn. Các quản lý chịu trách nhiệm soạn chương trình huấn luyện, sau đó chuyển xuống cho những nhân viên có kinh nghiệm hơn hướng dẫn cả nhóm.

Tất cả các nhân viên kinh doanh cầm điện thoại để liên lạc với đội thợ may. Họ không bao giờ nói thay thợ may hay hứa hẹn bất cứ điều gì với khách hàng mà không hỏi trước thợ may bao lâu sẽ làm xong. Điều này làm tôi nhớ đến những lần làm việc với các giám đốc sản phẩm giỏi. Họ luôn làm việc với người phụ trách phát triển sản phẩm để truyền đạt thông tin chính xác và bảo đảm hiệu suất.

Nhân viên ở đây được đào tạo để làm đúng ngay lần đầu tiên, nhưng họ cũng may thừa ra để đề phòng phải sửa sau khi khách mặc thử. Kristen và tôi đã rất ngạc nhiên khi chỉ phải sửa một lần, cho thấy nhân viên tại đây làm việc rất tỉ mỉ.

Quy trình đào tạo kỹ lưỡng đã tạo nên đội ngũ nhân viên kinh doanh tự tin, hiểu biết có thể giao tiếp tốt với khách hàng. Không ai được phép lơ là việc đào tạo và cũng không có nhiều người quá nổi bật trong nhóm. Tất cả đều phải tuân theo quy tắc.

Cô gái đã theo chúng tôi ngày đầu tiên sẽ không có mặt khi chúng tôi quay trở lại để thử quần áo, mà lịch sự giới thiệu một đồng nghiệp khác sẽ phụ trách việc này. Sự chuyển giao này không hề trúc trắc. Người nhân viên mới cũng hiểu biết, lịch sự và tận tình y như đồng nghiệp vậy. Cô ấy đã được thông báo cụ thể về yêu cầu của chúng tôi và hoàn toàn có khả năng tiếp tục công việc một cách trơn tru.

Gần đây tôi có viết về công nghệ, đặc biệt là truyền thông xã hội đột nhiên khiến các công ty quên mất nguyên tắc cơ bản về việc phục vụ khách hàng. Ở đây, tất cả khách hàng đều được coi là thượng đế. Họ không có Twitter hay tổng đài điện thoại, chỉ có khách hàng và nhân viên kinh doanh. Bạn nói với họ mình muốn gì, và họ sẽ cố hết sức để thực hiện ý tưởng của bạn. Họ cũng chẳng ngại ngần cho bạn biết thiết kế này rất phức tạp hoặc không tôn dáng khách hàng.

Điều này dĩ nhiên không đơn giản. Khách hàng luôn muốn nhanh chóng tới địa điểm tiếp theo, trong khi thợ may cũng phải chạy đua với thời gian để hoàn thành sản phẩm. Tuy nhiên, những việc này đều được hoàn thành với một sự bình lặng đáng ngạc nhiên. Cảnh thường thấy trong cửa hàng là khách chạy vội vã xung quanh để xem sẽ mua bao nhiêu quần áo trong cửa hàng. Còn nhân viên kiên nhẫn tìm trong hàng mét vải đủ loại họa tiết, rồi phác thảo và sửa đồ để đảm bảo khách hàng rời đi với sản phẩm ưng ý. Họ nắm bắt mọi cơ hội kinh doanh, nhưng không phải để moi tiền khách hàng. Cái họ tập trung nhất là làm hài lòng thượng đế.

Điều mà tôi ưng ý nhất là họ trông chờ ý kiến phản hồi của khách hàng, chứ không phải là khuyến khích. Cuối buổi hẹn, chúng tôi được nhận hai mẫu đơn xin ý kiến đóng góp và nêu cảm nhận. Trong đó có những câu hỏi như chúng tôi có được chào khi bước vào hàng, nhân viên kinh doanh có hướng dẫn tỉ mỉ việc chọn vải và may quần áo, hay có điều gì cần được cải thiện không.

Khi ngân hàng gọi điện cho tôi để tham khảo ý kiến khách hàng, tôi thường cúp máy. Nếu một công ty gửi email cho tôi để xin phản hồi, nhiều khả năng tôi sẽ bỏ qua hoặc quên luôn. Phần lớn các doanh nghiệp tôi làm việc cùng thường chọn sai thời điểm để hỏi ý kiến đóng góp. Nhưng ở đây, tôi sẽ không được phép đứng lên khỏi ghế cho đến khi hoàn thành toàn bộ tờ đơn.

Tôi đã chỉ ra rằng những đồ vật nhỏ tặng khách như chai nước lạnh là sự quan tâm tuyệt vời trong thời tiết Việt Nam nóng nực. Hay những mẫu quần áo mà tôi mang đến để họ làm theo được gấp lại cẩn thận và để vào túi như thế nào. Cuối cùng, điều làm tôi hài lòng nhất là sự kiên nhẫn của từng nhân viên.

Chúng tôi cũng được cửa hàng đưa địa chỉ email. Họ sẽ lưu lại tất cả số đo của khách hàng trong 5 năm. Chỉ cần số đo của bạn vẫn thế, hoặc gửi cho họ số đo mới, Cửa hàng sẽ làm quần áo mới và gửi đến tận cửa nhà bạn.

Những bài học này không chỉ là kinh nghiệm cho các hãng bán lẻ. Khi đi du lịch tại châu Á, tôi đã rất ngạc nhiên khi từ doanh nghiệp lớn đến các cửa hàng đồ ăn vặt ven đường đều tập trung vào sự giản dị. Và khi thị trường phát triển mang đến ngày càng nhiều cơ hội, các doanh nghiệp đều tuân theo những nguyên tắc cơ bản, là đào tạo nghiêm túc, dịch vụ khách hàng chu đáo và quy trình lấy ý kiến phản hồi tốt.

Thiều Linh (theo Forbes

 

Châu Á không muốn trừng phạt Nga

http://kinhdoanh.vnexpress.net/tin-tuc/quoc-te/chau-a-khong-muon-trung-phat-nga-3025956.html

Thứ bảy, 2/8/2014 | 11:07 GMT+7

|

Châu Á không muốn trừng phạt Nga

Trung Quốc, Ấn Độ, Hàn Quốc có mối quan hệ kinh tế mật thiết với Nga, trong khi Singapore hoàn toàn có thể hưởng lợi nếu Nga bị cô lập khỏi thị trường tài chính London.

Mỹ đang hối thúc các nước châu Á áp dụng lệnh trừng phạt kinh tế lên Nga, nhằm tăng sức ép lên lập trường của Nga về vấn đề Ukraine. Nhưng theo giới quan sát, nỗ lực này khó có thể thành công.

Ngày 30/7, Wall Street Journal dẫn lời một quan chức Ngoại giao Mỹ cho biết ông đã tới Trung Quốc, Hàn Quốc, Singapore và dự định ở Nhật Bản trong hai ngày tiếp theo để thuyết phục các nước này tham gia trừng phạt Nga. Ngoài quan chức Chính phủ, ông còn gặp cả lãnh đạo các công ty tư nhân. "Chúng tôi thực sự hy vọng các nước châu Á, với nhiều trung tâm tài chính và thương mại quan trọng, sẽ cùng gây sức ép lên Nga", người này cho biết.

Đầu tuần này, Mỹ và Liên minh châu Âu (EU) đã công bố vòng trừng phạt mới lên ngành tài chính, năng lượng và quốc phòng Nga, sau sự kiện máy bay của Malaysia Airlines bị bắn hạ tại Ukraine.

Xe cộ đi lại trên một cây cầu tại Singapore. Ảnh: Bloomberg

Tuy nhiên, đến nay, châu Á vẫn tỏ ra không mấy hào hứng với việc này. Nhật Bản và Australia là hai nước hiếm hoi đã áp lệnh trừng phạt lên Nga sau vụ sáp nhập Crimea. Australia mới thực hiện các chính sách này từ tháng 6, còn Nhật Bản thì hành động nhanh và quyết liệt hơn.

Hồi tháng 4, họ cấm cấp visa cho 23 người Nga. Đầu tuần này, họ lại tuyên bố phong tỏa tài sản tại Nhật của các cá nhân và tổ chức ủng hộ tách Crimea ra khỏi Ukraine, cảnh cáo sẽ hạn chế nhập khẩu từ Crimea và đóng băng vốn cho các dự án mới tại Nga. Tuy vậy, những biện pháp này được đánh giá còn nhẹ tay so với phương Tây.

Trung Quốc là nước khó có khả năng trừng phạt Nga nhất, Diplomat nhận định. Chủ tịch Trung Quốc - Tập Cận Bình đã coi thắt chặt quan hệ với Nga là ưu tiên hàng đầu trong chính sách ngoại giao. Bên cạnh đó, Trung Quốc cũng chỉ trích về phản ứng của phương Tây trong vụ MH17 nhiều hơn là sự liên quan của Nga. Dù trong bất kỳ trường hợp nào, quyền lợi kinh tế gắn bó giữa Bắc Kinh và Moscow cũng sẽ khiến Trung Quốc đặt lợi ích đất nước lên trên giải quyết "các vấn đề toàn cầu".

Ấn Độ cũng có mối quan hệ chặt chẽ lâu đời với Nga. Trên thực tế, đây là nước lớn duy nhất công khai ủng hộ Nga trong việc sáp nhập Crimea hồi tháng 3. Họ cũng phụ thuộc rất lớn vào nguồn vũ khí từ Nga và sẽ không mạo hiểm đẩy Nga lại gần Bắc Kinh vì những "vấn đề toàn cầu" chẳng đem lại mấy lợi ích cho mình.

Singapore thì chỉ thường ủng hộ các lệnh trừng phạt được Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc đưa ra. Mà việc này không thể xảy ra, do quyền phủ quyết của Nga tại cơ quan này. Bên cạnh đó, là trung tâm tài chính trong khu vực, Singapore sẽ hưởng lợi nếu các lệnh trừng phạt của phương Tây buộc Nga rời xa thị trường tài chính London.

Tại Hàn Quốc, tuần trước, Đại sứ nước này tại Nga - Wi Sung-lac cho biết họ không có ý định tham gia cùng phương Tây. Sau cuộc họp với quan chức Ngoại giao Mỹ ở trên, người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Hàn Quốc cũng tái khẳng định không trừng phạt. Nếu nước này không có động thái nào sau vụ Crimea, thì cũng chẳng có lý do gì để làm vậy sau vụ MH17.

Hơn nữa, Hàn Quốc cũng có quyền lợi kinh tế gắn chặt với Nga. Kim ngạch thương mại hai nước đạt khoảng 17,5 tỷ USD mỗi năm. Cả Seoul và Moscow đều đang tìm cách nâng gấp 3 vốn đầu tư trực tiếp của hai bên trong hai năm tới. Hàn Quốc cũng sẽ hưởng lợi từ việc Nga bị cô lập với phương Tây khi tuần trước, một nhóm nhà đầu tư nước này đã gặp gỡ quan chức ngân hàng lớn thứ 3 tại Nga để bàn về đầu tư vào đây. Nga cũng có dự trữ năng lượng lớn mà Hàn Quốc muốn khai thác trong tương lai. Và trên hết, họ hiểu rằng nếu trừng phạt, Nga có thể sử dụng quan hệ với Triều Tiên để trả đũa.

Suy cho cùng, chỉ Australia là có lý do nhất khi trừng phạt Nga. Từ vụ Crimea, họ đã áp lệnh trừng phạt lên nước này. Đến vụ MH17, nước này lại có gần 40 công dân thiệt mạng. Thủ tướng Australia - Tony Abbott cũng từng tuyên bố Nga phải chịu trách nhiệm trong vụ máy bay bị bắn hạ. Tuy vậy, khi được hỏi về khả năng nối gót Mỹ và châu Âu, ông cho biết: "Chúng tôi đã có vài lệnh trừng phạt lên Nga rồi. Tôi không nói rằng sẽ không mạnh tay trong tương lai, nhưng hiện tại, mục tiêu của chúng tôi không phải là trừng phạt. Chúng tôi chỉ muốn mang thi thể các nạn nhân về nhà càng nhanh càng tốt".

Mối quan hệ khăng khít giữa Nga và châu Á đang ngày càng thể hiện rõ khi nhiều công ty lớn của Nga đang dần chuyển tiền mặt sang các ngân hàng khu vực này, do lo ngại về sau khó tiếp cận thị trường vốn bằng USD. Megafon - nhà mạng lớn thứ 2 tại Nga hôm 31/7 tuyên bố đã chuyển gần 40% tiền mặt dự trữ sang đôla Hong Kong (HKD) và gửi tại các ngân hàng lớn của Trung Quốc. 60% còn lại được giữ dưới dạng rouble Nga.

Financial Times cũng trích lời một số nguồn tin thân cận cho biết đại gia nickel - Norilsk Nickel và hãng khí đốt lớn nhì Nga - Novatek cũng đã bắt đầu không dự trữ ngoại hối bằng đôla Mỹ. "Chúng tôi nhận được rất nhiều yêu cầu giúp khách hàng chuyển sang đôla Hong Kong. Ban đầu, họ chuyển từ USD sang euro và giờ là sang HKD", nhân viên quản lý tiền tệ tại một nhà băng lớn ở Moscow cho biết.

Giới phân tích cho biết động thái này phản ánh các tài phiệt nước này ngày càng lo lắng về lệnh trừng phạt. "Chúng tôi rất ngạc nhiên khi Megafon - một công ty chỉ tập trung thị trường nội địa, lại giữ một lượng lớn tiền bằng HKD. Điều này có nghĩa họ đã tính đến trường hợp xấu nhất", Charlie Robertson - kinh tế trưởng tại Renaissance Capital cho biết.

Megafon giải thích HKD là "sự thay thế hiệu quả cho USD, kể cả khi thị trường biến động". Và giữ tiền trong một ngân hàng Trung Quốc sẽ giúp họ thuận lợi hơn khi thanh toán cho hãng cung cấp thiết bị viễn thông - Huawei (Trung Quốc).

Các lãnh đạo và ngân hàng Nga đều nhận định nhà băng Trung Quốc sẽ được lợi lớn nhất từ căng thẳng Nga - phương Tây. Theo hai lãnh đạo ngân hàng, một số công ty Nga đã tìm cách bảo vệ tiền mặt bằng cách thiết lập một cấu trúc để có thể giao dịch bằng USD giữa nhiều tài sản khác nhau trong cùng một ngân hàng. Nhiều ngân hàng phương Tây đã từ chối đề nghị trên, nhưng các nhà băng Trung Quốc nhiều khả năng sẽ đồng ý.

 

Món nợ với 9 oan hồn

http://vnexpress.net/tin-tuc/phap-luat/ho-so-pha-an/mon-no-voi-9-oan-hon-3025566.html

Món nợ với 9 oan hồn

Đạt lần lượt làm quen 9 thiếu nữ xinh đẹp, rủ về nhà rồi cưỡng bức, đốt xác phi tang ở bãi rác tại TP HCM.

Từ tháng 1 đến tháng 3/1976, trên địa bàn TP HCM liên tiếp xảy ra 3 vụ giết người đốt xác phi tang, nạn nhân là các cô gái tuổi độ 22-25. Từ mảnh vải còn sót lại của vụ thứ ba và nhờ biện pháp kỹ thuật dấu vân tay, cơ quan điều tra xác định danh tính nạn nhân. Sau gần hai tháng truy xét, hung thủ bị bắt giữ. 3 vụ án chấn động dư luận lúc bấy giờ đã được làm rõ.

Khoảng 2 giờ sáng một ngày đầu tháng 1/1976, khi gom rác ở bãi rác công cộng tại thị trấn An Lạc, huyện Bình Chánh, nữ công nhân vệ sinh hốt hoảng khi phát hiện một xác chết cháy. Tin dữ được báo về Công an huyện Bình Chánh và Phòng Cảnh sát Trị an (gồm lực lượng Cảnh sát hình sự và Cảnh sát quản lý hành chính). Trưởng phòng Lê Văn Thiện (Tám Vỹ, sau này là Phó giám đốc Công an thành phố) chỉ đạo đại úy Đội trưởng Chấp pháp Võ Tấn Thành (Hai Thành) cùng các trinh sát mở cuộc điều tra. Khó khăn là thi thể nạn nhân bị cháy thành than nên không thể xác định được nhân dạng để truy tìm tung tích.

Trong khi công tác nắm tình hình về những người mất tích không đem lại kết quả thì ngày 8/3, một vụ chết cháy nữa được phát hiện tại bãi rác trên Xa lộ Hà Nội, huyện Thủ Đức (nay là quận Thủ Đức). Thi thể cũng bị cháy gần như hoàn toàn, chỉ còn các xương tay chân, nạn nhân là nữ cao khoảng 1m55. Một lần nữa không làm rõ được tung tích nạn nhân nên việc điều tra vô cùng khó khăn.

Ông Thái Doãn Mẫn kể lại hành trình phá vụ án gây chấn động TP HCM 38 năm về trước.

Một tuần sau, các công nhân vệ sinh lại phát hiện thi thể nạn nhân tại đống rác trên đường Điện Biên Phủ (quận 3) lúc 2h. Trưởng phòng Lê Văn Thiện báo cáo vụ án cho đại tá Thái Doãn Mẫn (Phó giám đốc Công an TP HCM, phụ trách khối cảnh sát và thường trực Ban giám đốc). Lần này, thi thể nạn nhân cũng bị cháy hoàn toàn. Một mảnh vải quần lót màu vàng chưa cháy hết được thu giữ.

Với suy nghĩ chỉ có lấy được dấu vân tay người chết mới truy tìm được tung tích nạn nhân, 5h sáng đại tá Mẫn đến nhà ông Dương Quang Trung (Giám đốc Sở Y tế thành phố) trao đổi tình hình. Ông Trung hướng dẫn rải thuốc lên để giữ nguyên trạng than bàn tay thì có thể lấy được dấu vân tay. Ngay sau đó, ông Mẫn cho cán bộ kỹ thuật hình sự sang nhận thuốc đem về. Đúng như ông Dương Quang Trung đã hướng dẫn, sau khi rải thuốc lên, bộ phận kỹ thuật hình sự đã lấy được dấu vân tay của nạn nhân.

Sau 3 ngày tra cứu tàng thư căn cước, cán bộ kỹ thuật hình sự xác định dấu vân tay từ thi thể người chết trùng khớp với dấu vân tay trong căn cước của cô gái tên Hồng, 24 tuổi, ngụ quận 3. Trưởng phòng Lê Văn Thiện và đại tá Thái Doãn Mẫn giao nhiệm vụ cho đại úy Hai Thành đến nhà nạn nhân Hồng. Mẹ Hồng cho biết, cô làm nhân viên thương nghiệp ở ngoài đảo Phú Quốc, về nghỉ phép vừa đi được hai ngày. Liên lạc với Phòng Thương nghiệp ở đảo Phú Quốc, đại úy Hai Thành được cơ quan này cho biết, Hồng đã trễ phép hai ngày, hiện chưa có mặt tại cơ quan. Nhìn miếng vải quần lót màu vàng do đại úy Hai Thành đưa ra, mẹ cô cho biết con gái cũng có chiếc như vậy.

Đến nhà Hồng lần thứ hai, đại úy Hai Thành hỏi mẹ cô việc yêu đương, bạn bè thân thích. Bà mẹ cho biết, Hồng có nhiều bạn nam nữ, nhưng thỉnh thoảng chỉ vài người làm cùng cơ quan đến nhà chơi. Còn yêu đương thì không thấy Hồng nói gì. Bà nghe bạn của Hồng nói cô cũng hay đi chơi với một số bạn trai.

Tất cả những người trên đều được trinh sát xác minh nhưng không tìm ra manh mối nào khả dĩ. Đến ngày thứ 12 của cuộc điều tra thì người thanh niên tên Huỳnh (ngụ quận 3) cung cấp cho đại úy Hai Thành một nguồn tin quan trọng: Chiều 14/3 thấy Hồng đi chơi với một thanh niên lạ bằng ôtô Mazda. Anh ta khoảng dưới 30 tuổi, đẹp trai, to con, tay đeo đồng hồ Seiko, đội mũ lưỡi trai màu nâu. Từ đây, Hai Thành cùng các trinh sát săn lùng tin tức về người thanh niên này.

Tối chủ nhật, tại rạp phim ở quận 3, trinh sát phát hiện người thanh niên có nhân dạng như trên xem phim vừa ra cùng một cô gái khá xinh đẹp, các trinh sát lập tức nối gót. Sau khi chia tay cô gái, anh ta lái ôtô về đường Điện Biên Phủ, rồi rẽ sang đường Hai Bà Trưng về hướng quận Phú Nhuận. Đến ngã tư Phú Nhuận thì trinh sát mất dấu. Nhờ sự tích cực của Huỳnh, các trinh sát xác định được danh tính người thanh niên chở Hồng đi chơi vào chiều 14/3 chính là Bùi Hữu Đạt (31 tuổi, quê Long An), bố mẹ đã vượt biên, sống một mình trong căn nhà 3 tầng ở quận Phú Nhuận.

Chiều 27/5/1976, phát hiện Đạt vừa đến nhà người bà con ở phường Tân Thới Hòa, quận Tân Bình, trinh sát vào nhà hỏi thăm gia đình chuyện làm ăn. Thấy đúng người cần tìm, đại úy Hai Thành cùng trinh sát bất ngờ khóa tay khi Đạt vừa ngồi xuống ghế salon.

Cuộc hỏi cung diễn ra trong hai ngày liền nhưng hắn không khai nhận sát hại chị Hồng. Sáng ngày thứ 3, Đạt khai rất thích "yêu" các cô gái đẹp. Hằng ngày cậu ta chạy ôtô trên đường, thấy cô nào xinh đẹp là giả bộ dừng xe hỏi thăm đường để làm quen rồi mời đi chơi. Chiều 14/3, đang chạy xe trên đường Nguyễn Đình Chiểu (quận 3), thấy cô gái cầm ổ bánh mì đi trên đường, Đạt kè xe theo và dừng lại hỏi thăm đường, tán tỉnh, mời đi ăn tối. Chần chừ một lát, cô gái đồng ý lên xe. "Tụi em đi ăn tối rồi về nhà ở quận Phú Nhuận trò chuyện. Cô ta nói tên Hồng, ở quận 3, vừa chia tay người yêu", Đạt kể.

Tâm sự khoảng 30 phút, Đạt đòi quan hệ tình dục. Dù Hồng không đồng ý, cậu ta liền cưỡng bức và quan hệ hai lần. "Khi Hồng đòi về em không cho và buộc cô ngủ lại qua đêm. Thấy biểu hiện của Hồng em sợ cô ấy bỏ trốn và tố cáo việc làm của em nên khống chế Hồng ở lại đến 10 giờ đêm thì dùng dao đâm chết. Khoảng 1 giờ sáng, em gói xác Hồng vào bao tải đưa lên xe chở ra bãi rác, tưới xăng đốt", Đạt kể.

Còn với xác chết ở huyện Bình Chánh, Đạt khai nạn nhân tên Hoa, 22 tuổi, rất đẹp gái, gặp cô tại một tiệm bán quần áo ở quận 1. Sau những giây phút làm quen, Hoa đồng ý lên xe, Đạt đưa về nhà chuyện trò. "Hoa không đồng ý quan hệ tình dục, em đã cưỡng bức Hoa 2 lần. Lúc 7 giờ tối, Hoa đòi về, em bảo xe hư, đợi sửa tí rồi đưa về. Em giả bộ ra sửa ôtô nhưng mục đích chờ đến khuya để ra tay với cô ấy. 9 giờ tối, em ép Hoa quan hệ tình dục lần nữa và bóp cổ. Đến khuya, em đưa xác cô ấy lên bãi rác ở thị trấn An Lạc, Bình Chánh tưới xăng đốt", Đạt khai.

Còn nạn nhân vụ ở Thủ Đức là cô Phương, 25 tuổi. Thấy Phương đi xe đạp trên đường gần chợ Thủ Đức, Đạt kè theo và bất ngờ ép xe làm Phương té ngã. Cậu ta vội mở cửa xe xuống giả bộ chăm sóc hỏi han và móc hai chục đồng bồi thường. Thấy không bị gì, cô gái không lấy tiền, chỉ đồng ý đi ăn cơm khi được mời. Quen nhau được 3 ngày, Đạt rủ Phương về nhà chơi rồi ra tay với cô như với nạn nhân Hoa.

Cuộc hỏi cung kết thúc khi Đạt khai thêm 6 vụ tương tự đã thực hiện trước ngày giải phóng, từ giữa năm 1974 đến đầu năm 1975. Tổng cộng kẻ sát nhân dâm đãng Đạt đã hãm hiếp, giết chết rồi đốt xác 9 cô gái xinh đẹp. Hắn phải đền tội bằng bản án tử hình trong một phiên tòa sau đó.

Theo Công an TP HCM

 

PS: nên đề cao cảnh giác hết sức có thể mới có thể hạn chế được dạng lừa đảo này, còn không thì các cô gái chỉ có cách luyện võ để tự vệ thôi.

 

Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2014

Điều chưa biết về tên lửa đạn đạo Scud của Việt Nam

http://kienthuc.net.vn/quan-su/dieu-chua-biet-ve-ten-lua-dan-dao-scud-cua-viet-nam-365535.html

Điều chưa biết về tên lửa đạn đạo Scud của Việt Nam

Cập nhật lúc: 13:00 27/07/2014 (GMT+7)

(Kiến Thức) - Ít ai biết rằng, tên lửa đạn đạo Scud mà Việt Nam có sở hữu là nền tảng phát triển tên lửa Triều Tiên, Iran, được dùng rộng rãi trong chiến tranh thế kỷ 20-21.

 

Ra đời từ cuối những năm 1950, tên lửa đạn đạo tầm ngắn R-17 Elbrus là sản phẩm của cuộc chạy đua vũ trang thời chiến tranh Lạnh. Từ nguyên mẫu ban đầu được phát triển và sử dụng bởi Liên Xô, R-17 đã dần dần có mặt tại nhiều nơi trên thế giới, được sao chép, cải tiến và nâng cấp, thậm trí là khác xa với phiên bản gốc. Chúng thường được phương Tây gọi chung là Scud hay Scud B, dòng tên lửa đạn đạo thành công nhất trong lịch sử.

Dễ dàng bảo quản, sử dụng, độ tin cậy cao và giá cả phải chăng chính là những điểm cộng giúp R-17 có mặt trong kho vũ khí của hơn 30 quốc gia cũng như được sao chép một cách rộng rãi, trong cả trường hợp có phép hay không có giấy phép.

R-17 (Scud) được phát triển thế nào?

Chương trình R-17 được nhen nhóm từ đầu năm 1956, mục đích hướng tới sự thay thế cho những tên lửa hạt nhân chiến thuật thế hệ đầu R-11 (Mỹ, NATO hay gọi là Scub A). Chúng có nguồn gốc sâu xa từ mẫu thiết kế V2 của Đức Quốc xã, tên lửa đạn đạo hiện đại đầu tiên của loài người.

Các hệ thống R-17 Elbrus trong biên chế quân đội Liên Xô.

Nhờ những cải tiến về mặt kỹ thuật thiết kế, sử dụng nhiên liệu, R-17 vẫn là tên lửa một tầng đẩy nhưng sở hữu tính năng tác chiến tốt, độ ổn định cao hơn hẳn so với thế hệ đầu R-11.

Tên lửa có kích thước tổng thể dài 11,2 m, đường kính 0,88 m, nặng 5,8 tấn, mang một đầu đạn duy nhất, tầm bắn 300km. Scub B có thể duy trì được tình trạng tốt trong khoảng hơn 20 năm mà không cần có sự can thiệp lớn về mặt kỹ thuật. Chúng có thể được đặt trên các xe phóng di dộng bánh lốp hoặc trên một khung gầm xe bánh xích. Đầu đạn cho tên lửa là loại thông thường (nặng 1 tấn), hóa học hoặc hạt nhân.

Trong những năm 1960, tên lửa được sản xuất hàng loạt tại nhà máy Votkinsk ở Udmurt vùng Ural. Sau khi vượt qua một loạt các bài kiểm tra cấp nhà nước tại bãi thử Kapustin, R-17 chính thức có mặt trong biên chế của quân đội Liên Xô từ tháng 3/1962. Vào thời của mình, các tên lửa R-17 phiên bản hạt nhân đóng vai trò nòng cốt ở tầm chiến thuật trong lực lượng bộ đội tên lửa Liên Xô. Đầu đạn hạt nhân được phát triển bởi Trung tâm kỹ thuật hạt nhân Chelyabinsk 70. Phiên bản thông thường sau đó đa số là để xuất khẩu.

Giai đoạn 1960-1980, Liên Xô đã viện trợ cho các đồng minh cũng như cung cấp cho các khác hàng trên khắp thế giới của mình một số lượng khổng lồ Scud. Khoảng 1.000 tên lửa được bán (và viện trợ) cho các nước như Ai Cập, Iraq, Triều Tiên,Cuba, Lybia, Syria và cả Việt Nam.

Nguồn gốc phát triển tên lửa đạn đạo Triều Tiên, Iran

Loại tên lửa này bắt đầu được sao chép, vài nước có giấy phép để làm việc này, một số thì không. Triều Tiên năm 1984 đã bắt đầu phát triển được phiên bản R-17 nội địa mang tên Hwasong-5, nó được tăng tầm bắn thêm 15% so với phiên bản gốc, hàng trăm tổ hợp đã được sản xuất, thậm trí là bán lại cho nước thứ ba như UAE, Libya, Ai Cập và Pakistan. Từ đó, các bản sao thứ cấp lại tiếp tục được sinh ra.

Hwasong-5 của Triều Tiên là một bản Mod rất nổi tiếng của Scud B. 

Năm 1987, Iraq phát triển thành công R-17 và đặt tên là Al-Hussein, bản này có tầm bắn tốt hơn khoảng 600-650km nhưng trọng lượng đầu đạn lại bị cắt bớt đi. Sau này, họ còn có một bản nâng cấp mang tên Al Abbas có tầm bắn tới 750-900km. Baghdad cũng bán công nghệ ra nước ngoài.

Thậm chí, các kỹ sư Iraq phát triển một biến thể tên lửa đẩy vệ tinh từ Scud. Thân tên lửa được kéo dài ra và có hai tầng, ở tầng đầu, ngoài động cơ chính còn có 4 động cơ phụ. Loại này có thể mang được vệ tinh 330 pound.

Ngày 5/12/1989, với mẫu tên lửa này, cuộc phóng vệ tinh đầu tiên của Iraq được thực hiện tại trung tâm Al Anbar cách Baghdad 140 dặm về phía tây nam. Sau 45 giây, tên lửa bị nổ tung khi đang ở độ cao 15,5 dặm. Chương trình không gian sau đó đã không thể tiếp tục vì chiến tranh vùng Vịnh bùng nổ.

Kalashnikov của thế giới tên lửa đạn đạo

Scud cũng là một trong dòng tên lửa đạn đạo hiếm hoi được kinh qua trận mạc. Khoảng 3.000 quả tên lửa loại này đã được phóng ra trong khói lửa của các cuộc xung đột diễn ra khắp nơi trên thế giới suốt hơn nửa thế kỷ qua.

Trong chiến tranh Yom Kippur tháng 10/1973, Ai Cập đã bắn 3 tên lửa Scud vào quân Israel có mặt ở khu vực Sinai. Tuy chỉ sát hại được 7 binh sĩ Do Thái nhưng tên lửa đạn đạo Ai Cập lại là một mối đe dọa ghê gớm cho những mục tiêu chiến lược trên lãnh thổ Israel, đó cũng là một nguyên nhân quan trọng khiến Tel aviv đồng ý với lệnh ngừng bắn sau đó.

Giai đoạn 1979-1989, trong cuộc chiến Afghanistan, Liên Xô cũng đã sử dụng R-17 để chống lại lực lượng Mujahideen ẩn náu trong các hang động và hẻm núi. Các tên lửa được sử dụng trong cự ly gần, thường tấn công các mục tiêu không quá 30 dặm. Điều này nhằm giảm bớt sai số cũng như tăng sức hủy diệt trong các đòn tấn công, vì ngoài đầu đạn 1 tấn, lượng nhiên liệu chưa cháy hết tương đương 160 lít dầu hỏa và hơn 2 tấn axit nitric sẽ xóa sạch dấu vết của sự sống trong khu vực. Khoảng 1.000 quả R-17 đã được Liên Xô sử dụng trong cuộc chiến này.

 Scud B của quân đội Afghanistan trong những năm 1980.

"Cuộc chiến tranh giữa các thành phố" nằm trong giai đoạn xung đột giữa hai nước láng giềng Iraq-Iran thời kỳ 1980-1988 cũng là chiến trường của Scud. Cả hai bên đã bắn khoảng 600 quả tên lửa vào nhau. Sau cuộc chiến hệ thống cơ sở hạ tầng của hai bên đều bị phá hủy nghiêm trọng, đặc biệt là Iraq, những quả Scud đã gần như kết liễu Baghdad.

R-17 còn để lại dấu ấn quan trọng trong cuộc Chiến tranh vùng Vịnh lần thứ nhất. Iraq đã bắn 40 quả tên lửa vào lãnh thổ Israel và 46 quả khác vào Ả Rập Saudi. May mắn là chúng rơi xuống những vùng dân cư thưa thớt nên thương vong cho dân thường ở mức tối thiểu. Như tại Israel, 2 người chết và 11 người bị thương.

Tuy nhiên, tên lửa Scud đã đánh trúng một doanh trại Mỹ đóng tại thành phố Saudi của Dhahran làm ít nhất 26 lính Mỹ chết, bị thương gần 100 người. Đó là vụ tấn công mang đến mất mát lớn nhất cho liên quân trong vòng một ngày khi họ tiến hành chiến dịch Bão táp Sa mạc. Sự kiện này cũng phản ánh những nỗ lực phần thất bại của Lầu Năm Góc, họ đã cố gắng triển khai các hệ thống đánh chặn Patriot trên diện rộng nhưng chỉ có 20% số tên lửa Scud bị tiêu diệt. Có một "sự cố" mà người Mỹ rất muốn quên, đó là 26 tên lửa Patriot không hạ nổi một tên lửa R-17, trong khi chúng đắt đỏ gấp 3 lần đối thủ.

Mới đây nhất, trong cuộc nội chiến Syria, Scud được quân chính phủ dùng để chống lại phe nổi dậy.

Scud và nhiều biến thể của nó vẫn còn đang tiếp tục phục vụ tại nhiều nơi trên thế giới. Những ưu thế về độ tin cậy, giá cả và đơn giản trong bảo quản, sử dụng vẫn là những điểm mạnh đầy giá trị của R-17. Chúng đặc biệt phù hợp với tham vọng làm chủ công nghệ của nhiều nước nhỏ, vốn không có nhiều điều kiện đầu tư nghiên cứu cũng như mua sắm dây truyền sản xuất quá hiện đại.

Scud với vị trí của chúng trong hơn nửa thế kỷ qua xứng đáng với hiệu danh "Kalashnikov của thế giới tên lửa đạn đạo".

 

Thứ Năm, 24 tháng 7, 2014

Hành trình của binh sĩ người Armenia ở đông Ukraine (kỳ cuối)

http://kienthuc.net.vn/the-gioi/hanh-trinh-cua-binh-si-nguoi-armenia-o-dong-ukraine-ky-cuoi-367361.html

Hành trình của binh sĩ người Armenia ở đông Ukraine (kỳ cuối)

Cập nhật lúc: 13:00 24/07/2014 (GMT+7)

(Kiến Thức) - Lời kể của binh sĩ tình nguyện đến từ Armeniya từng chiến đấu trong lực lượng phiến quân miền đông Ukraine cho thấy sự phức tạp của lực lượng này.

 

Kỳ 1: Hành trình vào Ukraine

Kỳ 2: Cuộc chiến đầu tiên ở Donetsk

 

Hoạt động của Tự vệ miền đông Ukraine

Người ta làm sao mà tìm được các anh?

Tôi không biết, có thể, trong chúng tôi đã có kẻ phản bội. Chúng tôi vứt bỏ ba lô, đồ đạc và lại bỏ chạy. Chúng tôi lang thang trên đường phố, không một xu dính túi, không giấy tờ tùy thân, chúng tôi đến gần thành phố, gặp trạm gác, chúng tôi kể mình là ai … Những người ở trạm gác giữ chúng tôi lại, đưa về Gorlovka gặp chỉ huy có bí danh là Bes. Nhưng đây đã là câu chuyện khác rồi.

Vì sao anh không đi ngay, mà ở lại chỗ Bes thêm hai tuần nữa?

Không còn phương án nào khác. Tôi không biết ra khỏi vòng vây bằng cách nào. Bes hóa ra là người bình thường, một quân nhân nhà nghề ở thành phố Gorlovka, ông ấy hứa ngay khi có cơ hội đầu tiên sẽ đưa chúng tôi trở về Nga. Năm đứa chúng tôi đã đến được chỗ ông. Chúng tôi đã kể cho ông nghe những gì đã xảy ra với chúng tôi, ông bảo, sẽ không bao giờ để chúng tôi rơi vào tay "người miền Đông" nữa. Ông ấy giữ chúng tôi lại để chúng tôi lấy lại tinh thần. Sau đó, ai còn muốn chiến đấu tiếp đã ở lại, còn những người muốn bỏ đi, như tôi, đã ra đi.

Phiến quân ly khai miền đông Ukraine. 

Anh đã làm gì từ 28/5 đến 15/6 ở chỗ Bes tại thành phố Gorlovka?

Ở chỗ Bes tôi mặc lại quân phục, người ta phát vũ khí cho chúng tôi, tôi đã tham gia mấy chiến dịch, ở đây quy củ hơn, mọi thứ được tổ chức một cách có trình độ. Chúng tôi đã thực hiện mấy cuộc tập kích: đến một cách bí mật, bố trí chiến sĩ, phá nổ, bắn phá và rút ngay. Chúng tôi đã phá hủy kho xăng dầu của Ukraine ở Dokuchaevsk. Ban đêm chúng tôi bí mật đi xe dân sự đến gần, tôi yểm hộ các vị trí chiến đấu của chúng tôi bằng súng máy, các xạ thủ phóng lựu bắn vào các kho chứa xăng.

Cận vệ quốc gia chiếm giữ Dokuchaevsk?

Không rõ ai chiếm thành phố, cả bên này lẫn bên kia. Nhưng kho xăng được bảo vệ, ngay khi chúng tôi bắt đầu bắn, họ đã bắn trả. Nhưng họ không biết phải bắn vào đâu.

Phá nổ kho xăng làm gì?

Xe tăng và xe bọc thép không có nhiên liệu để nạp.

Các anh cũng phải nạp nhiên liệu chứ?

Chúng tôi không có trang bị tăng thiết giáp. Đó là về sau này mới thấy xuất hiện bên dân quân tăng thiết giáp, ba ngày sau khi tôi đã đi khỏi đó.

Đã có những trận chiến trực tiếp với đối phương?

Có, ở Karlovka. Ở đó chính là chiến tuyến. Cận vệ quốc gia hay bọn Right Sector, tôi không rõ bọ chúng lắm, chỉ thấy ở trong rừng và đeo băng tay đỏ. Chúng tôi đã đẩy chúng ra khỏi rừng. Chúng định vu hồi "màu xanh lá cây" (ý nói căn cứ của dân quân) và tiến vào thành phố Karlovka. Chúng tôi đã bố trí phục kích tại đó. Khi chúng vừa tới dải rừng, chúng tôi bắt đầu bắn vào chúng, chúng bỏ lại bọn bị thương và chạy tán loạn. Chúng tôi đã bắt chúng về khu vực của mình, chữa chạy cho chúng, những đứa có thể chữa được. Chính Bes gọi điện cho cha mẹ bọn chiến binh, nhưng chỉ gọi cho những người có con là lính nghĩa vụ, gọi cho các bà mẹ: hãy đến đây, đến mà mang con mình về. Còn những tên khác là quân của Cơ quan An ninh Ukraine SBU, Right sector, Cận vệ quốc gia thì bị coi là tù binh quân sự.

Người ta đối xử với họ như thế nào?

Người ta đã hỏi cung và giam chúng lại.

Ông Alexander Borodai - lãnh đạo Cộng hòa Nhân dân Donetsk tự phong.

Điều gì trong những sự dối trá trên truyền hình anh thấy là trắng trợn và gây công phẫn nhất?

Người ta phỏng vấn những người của DNR. DNR trên thực tế là sự bày đặt. Như tôi hiểu được, đối với tôi DNR tồn tại trong các văn phòng của Borodai (Aleksandr Yurevich sinh 25/7/1972, nhà chính trị học Nga, nhà báo, nhà chính luận bảo thủ, từ 16/5/2014 là thủ tướng nước cộng hòa tự phong Donetsk DNR– NMK), Pushilin (Denis Volodimirovich, sinh 09/5/1981, người Ukraine, từ 15/5/2014 chủ tịch Xô Viết tối cao NDR, từ 07/4/2014 đồng chủ tịch chính phủ lâm thời NDR), Tsariov (Oleg Anatolievich, sinh 02/7/1970, nguyên phó chủ tịch phái Đảng các khu vực trong Quốc hội Ukraine, đảng viên đã bị khai trừ của đảng này, ứng cử viên tổng thống Ukraine đợt bầu 25/5/2014 nhưng ngày 01/5 đã rút đăng ký), còn quyết định thì do những người khác đưa ra ở chỗ khác.

Cuộc chiến vô vọng của Tự vệ Donetsk

Một số phóng viên, những người có mặt ở Donbass, nói rằng 20% những người đang chiến đấu là người Nga, 80% là dân quân địa phương.

Tôi thì nói ngược lại. Đa số là người Nga, người Chechniya, người Ingushetiya (nước cộng hòa thuộc Liên bang Nga ở Bắc Kavkaz), cả những người như tôi, từ Armeniya cũng có. Tôi đã có giao tiếp với người địa phương, họ bảo cho chúng tôi biết chúng tôi phải làm gì- chúng tôi đã làm đúng. Tôi bảo: "Người ta cần gì ở các anh?" Họ bảo: "Thì chúng tôi đã bỏ phiếu, còn lại là việc của các anh". Nghĩa là, đã có trưng cầu dân ý về quyền tự quyết của Donbass, chúng tôi không muốn đánh nhau. Có một người thậm chí bảo tôi: "Tôi muốn nhận được lương của mình, có bánh mì ăn và chờ đến kỳ lương sau." Chủ yếu họ là những người không có kinh nghiệm, không biết sử dụng vũ khí. Chưa ai đi bộ đội. Đấy là tôi nói về Donetsk.

Còn ở Gorlovka thì sao?

Ở đó thì 50/50, những người Nga đánh nhau khá hơn, dù sao cũng là những chàng trai đã đi nghĩa vụ quân sự, quân đội dù sao cũng có. Còn ở Ukraine 23 năm nay chả có quân đội nào.

Vì sao anh đã quyết định kể về những chuyện này?

Cho đến nay những người, thực chất là những người đã phản bội chúng tôi (đã có thể tránh được chuyện ở sân bay, và mọi việc đã có thể khác, nếu như mọi việc được tổ chức một cách có hiểu biết) vẫn đang chỉ huy, và những người tình nguyện từ Nga vẫn đến đó với họ. Tôi muốn, làm cho những người tình nguyện biết được ai sẽ chỉ huy họ. Tôi đã đến, sống sót được do điều diệu kỳ, tôi rất thương hại họ. Họ vẫn đến chịu sự chỉ huy của những người như Khodokovskiy và những người khác, tôi không biết họ tên của mọi người.

Có nhiều bọn hôi của không?

Có bọn hôi của. Chúng tôi đã bắt chúng và xử lý khắc phục.

Nghĩa là bắn bỏ?

Có tên bị bắn bỏ, có tên bị đánh cho một trận. Bọn hôi của chủ yếu là người địa phương. Chúng cầm súng lục, tự giới thiệu là người của DNR và bắt người ta nộp tiền, điện thoại và thậm chí cả ôtô.

Đó là ở Gorlovka hay ở Donetsk?

Ở Donetsk. Ở Gorlovka Bes kiểm soát, ở đó có trật tự yên ổn.

Thế tại sao anh đã đi khỏi Bes, nếu như làm việc với ông ta là tin cậy?

Với Bes thì tin cậy được, nhưng một mình ông ấy không chống lại được Quân đội Ukraine, việc chống cự chả có ích lợi gì, vì sao phải hi sinh mạng sống một cách vô ích? Hãy xem đây, ở Donetsk có hơn 1.000 người, nói một cách thô thiển, suốt ngày vô công rồi nghề, trong khi đó ở Slavyansk thì đang đánh nhau. Thế mà họ suốt ngày ngồi ở các trạm gác, không làm gì cả. Tôi nghĩ, vì sao không cử độ một nửa đến đó giúp? Mọi thứ đều vô vọng, chả có tổ chức gì cả. Ở đó rõ nhiều chỉ huy … Cứ ba người thì có một tự phong là chỉ huy. Mỗi nhóm tự tổ chức lấy mình. Không có chỉ huy thống nhất. Tôi đã từng nghĩ, là sẽ như trong quân đội: chế độ hàng ngày nghiêm ngặt, tính tổ chức, có thông tin liên lạc, hiệp đồng chặt chẽ. Chả có gì như vậy cả, vì thế tôi đã bỏ đi.

Bộ trưởng Quốc phòng Cộng hòa Nhân dân Donetsk tự phong Igor Strelkov. 

Người ta đã đưa anh trở lại Nga như thế nào?

Bes đã giữ lời hứa, cám ơn chúng tôi, cấp cho mỗi người 1.000 Grivna (tiền Ukraine) tiền đi đường, chúc thành công và trả về nhà. Có ba người cùng đi với tôi, một bị thương, hai vẫn tự đi lại được. Chúng tôi lên ôtô dân sự và đi qua tỉnh Lugansk, vòng tránh trạm hải quan, đi khoảng 150 Km. Người ta đã đón chúng tôi trên đất Nga, đưa về Rostov, trở về đúng căn cứ đã từng được huấn luyện, cấp cho quần áo mới, chúng tôi được cấp tiền mua vé xe, trả lại giấy tờ, điện thoại và cho về nhà.

Thế tại sao người ta đã không trả tiền cho những người tình nguyện, dù là mức tối thiểu nào đó?

Tôi không rõ, phải hỏi những người tổ chức tại sao không trả tiền.

Mặt khác, anh là công dân Armenia, đến từ nước khác …

Tôi thậm chí ở đó từng mang cờ Armenia. Có ảnh chụp hẳn hoi.

Dù sao chết vì nước khác thì …

Tôi không coi Nga là tổ quốc xa lạ. Tôi tư duy theo cách của người Liên Xô. Các ông tôi đã chiến đấu bảo vệ Liên Xô. Tôi không coi Nga là nước khác.

 

Nguyễn Vũ (theo SVoboda)

 

Hành trình của binh sĩ người Armenia ở đông Ukraine (kỳ 2)

http://kienthuc.net.vn/nong-sau/hanh-trinh-cua-binh-si-nguoi-armenia-o-dong-ukraine-ky-2-367029.html

Hành trình của binh sĩ người Armenia ở đông Ukraine (kỳ 2)

Cập nhật lúc: 19:00 23/07/2014 (GMT+7)

(Kiến Thức) - Lời kể của 1 binh sĩ tình nguyện người Nga từng chiến đấu trong lực lượng phiến quân miền đông Ukraine cho thấy sự phức tạp của lực lượng này.

 

Kỳ 1: Hành trình vào Ukraine

 

Cuộc giao chiến đầu tiên

Khi nào thì các anh có cuộc giao chiến đầu tiên?

Đêm 25 rạng 26/5 chúng tôi nhận báo động. Nhóm của tôi có 3 người, từ Moscow, Lipetsk và Chukotka. Cả ba đã hi sinh. Chúng tôi lên xe buýt dân sự và đi ra sân bay. Đội của chúng tôi gồm 100 người tiến vào tòa nhà, những người Osetiya nhập vào đội chúng tôi. Hành khách được sơ tán đi rất nhanh, nhân viên sân bay vẫn ở lại chỗ làm việc của mình, sáng sớm hai máy bay đã cất cánh, chúng tôi không cản trở hoạt động của các cơ quan hàng không. Chúng tôi nhanh chóng kiểm soát tòa nhà sau khi tản ra các tầng, tôi cùng phó của mình lên tầng bảy, lên mái, được giao nhiệm vụ kiểm soát chòi cao cách chúng tôi nửa cây số, sao cho không ai đến được đó. Chúng tôi đặt súng máy.

Tự vệ Donetsk kiểm soát sân bay Donetsk ngày 28/5.

Chiếm sân bay dân sự ở Donetsk thì có ý nghĩa gì? Chiến tuyến ở chỗ khác kia mà, ví dụ, ở khu vực Slavyansk.

Để các chuyến bay quân sự từ Kiev không hạ cánh được. Người ta bảo chúng tôi, là sẽ không ai bắn vào chúng tôi cả, chúng tôi chỉ cần đứng cho chụp ảnh quay phim là xong. Họ sẽ nhìn thấy chúng tôi, sẽ sợ hãi, nhanh chóng đầu hàng, chúng tôi sẽ tước vũ khí của họ, thả cho về nhà. Thế là xong, sân bay thuộc về chúng tôi.

Họ là ai vậy?

Quân đội Ukraine ở quanh sân bay. Đã từng có chuyện huênh hoang, rằng chúng tôi là những người khắc nghiệt ghê gớm và tất cả sợ chúng tôi. Nhưng hóa ra là hoàn toàn ngược lại. Lúc hai giờ máy bay lên thẳng đến, sau đó là máy bay cánh cứng và chúng bắt đầu ném bom cảng hàng không. Tôi đang ở trên mái, đã kịp chạy xuống tầng sáu. Tôi đếm được bốn máy bay lên thẳng và hai máy bay.

Các anh có tên lửa phòng không vác vai PZRK không?

Chỉ huy tiểu đoàn "Vostok" Aleksandr Khodokovskiy của chúng tôi bảo là họ sẽ không ném bom sân bay, không cần PZRK, chúng tôi đã để chúng ở căn cứ. Ở sân bay có các xạ thủ bắn tỉa của Khodokovskiy, các cựu nhân viên cơ quan An ninh Ukraine (SBU) đã sang hàng ngũ DNR. Súng trường của họ là loại đặc biệt, tôi chưa bao giờ thấy những khẩu như vậy, không phải là loại súng trường bắn tỉa Dragunov cỡ đạn 7,62mm. Họ đã đi đâu đó lúc 1h, cuộc tấn công từ trên không là vào 2h.

Quân đội Ukraine triển khai ở miền đông. 

Ở tầng của các anh đã xảy ra điều gì?

Trên mái một người Chechniya hi sinh ngay, hai người nữa bị thương. Họ đã dùng mọi vũ khí đang có bắn vào máy bay lên thẳng. Tôi lao ra độ 2– 3 giây, bắn vào chòi cao, từ đó các xạ thủ bắn tỉa bắn vào chúng tôi. Họ dồn chúng tôi vào trong tòa nhà và ném bom bắn phá từ mọi phía. Họ có cao xạ bố trí quanh sân bay, cao xạ bắn vào nhà ga sân bay. Khodokovskiy đã tính toán một cách ngây thơ rằng nhà ga hàng không còn mới, được khánh thành vào dịp giải vô địch bóng đá châu Âu và do đó người ta sẽ không dùng vũ khí hạng nặng bắn vào đó. Giá mà chúng tôi có PZRK thì đã không xảy ra như vậy.

Anh đánh giá đó là sự phản bội hay không chuyên nghiệp?

Tôi không biết, chúng tôi đã bị tổn thất nhiều người. Một trong số những người Chechniya, là một chàng trai rất dũng cảm, đã ném lựu đạn khói ra xung quanh trên mái nhà và kéo người bạn đồng hương bị thương ra, sau cứu thêm một người nữa. Chúng tôi xuống tầng một, ngồi chờ chết. Không thể ra ngoài tòa nhà được. Ai đó gọi điện thoại cho chỉ huy của chúng tôi, mật danh của ông ấy là Iskra, dưới quyền ông là 100 người. Có lệnh lên xe KamAZ. Lúc đó đã là chiều rồi. Xe đỗ trong tòa nhà ga sân bay. Tôi không muốn lên xe KamAZ, biết như vậy là mạo hiểm. "Iskra" bảo tôi: "Cậu còn đòi thảo luận mệnh lệnh, tôi sẽ bắn tại chỗ". Tôi cầm lấy súng máy và trèo lên xe.

Tiết lộ sự thật về sự kiện xe KamAZ bị bắn ở ngoại ô Donetsk

Có bao nhiêu người trên xe KamAZ?

2 xe KamAZ, mỗi xe đâu đó khoảng 30– 35 người. Trong nhà ga còn lại tốp bảo vệ, họ rời khỏi đó vào đêm, đi bộ, không ai bị thương. Iskra ra lệnh: chúng tôi trên 2 xe ra khỏi nhà ga và bắn về mọi phía, vào tất cả những gì động đậy. Chúng tôi tháo bỏ bạt phủ xe, xe không mui, chất đầy những người tình nguyện.

Chiếc KamAZ của chúng tôi phóng như bay ra khỏi nhà ga, và chúng tôi bắt đầu bắn về mọi phía, cả lên trời, xung quanh là đồng trống, chúng tôi đi được khoảng 4– 5 Km khỏi sân bay về phía thành phố, khoảng cách giữa hai xe khoảng năm– sáu trăm mét. Hai chiếc KamAZ chạy và bắn không ngừng. Cảnh thật đáng sợ! Thật ra, tôi đã thôi bắn khi thấy xung quanh chả có ai. Khi chúng tôi bắt đầu đi vào thành phố, bỗng thấy chiếc KamAZ thứ nhất của chúng tôi dừng lại trên đường. Tôi không hiểu vì sao nó dừng lại. Xung quanh có xe đi lại, thậm chí thấy cả người đi, đã là ngoại ô Donetsk.

Chiếc xe KamAZ bị bỏ lại ngoài sân bay Donetsk.

Ở đó có người chết, bị thương không?

Chúng tôi đã phóng như điên, tôi không kịp nhìn rõ, còn ai bắn nữa không. Chạy thêm năm trăm mét nữa thì xe chúng tôi bị trúng đạn phóng lựu, quả đạn bắn trúng cabin của lái xe, xe chúng tôi bị lật. Hóa ra, chúng tôi gặp may, bị văng ra khỏi xe, có xây sát, nhưng không gãy xương. Chiếc xe đầu tiên trúng đạn bị diệt nốt bằng hỏa lực súng máy bắn chéo, các xạ thủ bắn tỉa nhằm vào những người trên xe này, ít nhất ba chục người, không ít hơn, đã hi sinh. Chúng tôi cũng bị bắn từ đâu đó, tôi vứt súng máy, túm lấy một cậu bị thương, anh chàng này đến từ Crimea, vác lên người và chạy qua các sân nhà. Người cứu thương của chúng tôi nhập bọn với tôi, anh ta có tiểu liên, tôi cầm lấy súng và bắn về các phía, lên mái nhà và chạy tiếp cùng anh chàng bị thương này.

Các anh có biết là ai đang chiếm thành phố không?

Tôi tin chắc là Cận vệ quốc gia Ukraine đã chiếm thành phố và họ đang truy tìm chúng tôi. Chúng tôi đến được chỗ đỗ xe cứu thương, tôi bắn cao hơn nóc nhà để gây chú ý. Anh bạn tôi mất máu nhiều, chân và tay đều trúng đạn. Tôi la lên với các bác sĩ: "Hãy cứu lấy anh ta! Chữa chạy cho anh ta đi!" Một cô gái nói: "Anh yên tâm đi, chúng tôi là bên ta mà!" Tôi bảo: "Bên ta cái gì!? Tất cả các người đều là bọn phản bội, vô dụng cả!" Anh chàng người Crimea được đưa lên xe và chở đến bệnh viện. Tôi thông báo cho nhân viên y tế biết chỗ xe ôtô bị trúng đạn, lập tức sáu xe cấp cứu được cử tới đó. Không lâu sau người ta chở đến bệnh viện những người bị thương từ các xe "KamAZ" bị trúng đạn. Một người của chúng tôi mà tôi gặp cho biết, là ở chiếc xe đầu tiên chỉ có ba người sống sót. Hoảng loạn và khủng khiếp. Đó là sau này người ta kể cho tôi nghe, là một trong những người đã hi sinh đã dùng lựu đạn tự sát để không rơi vào tay Cận vệ quốc gia Ukraine. Họ đã không biết là họ bị người bên ta tiêu diệt. Chắc là, dân quân ở đây nhận được thông báo rằng trên đường là 2 xe KamAZ của Right Sector. Từ trên xe KamAZ mọi người hét lên cho phía bên kia: "Chúng tôi là người mình đây mà! Các anh bắn vào ai vậy?". Phía bên kia trả lời: "Dân quân gì các anh? Các anh là bọn dân tộc chủ nghĩa, bọn phát xít". Hầu như tất cả bị bắn hạ, đâu chỉ ba– bốn người sống sót. Sau đó dân quân đến và thấy rõ: "Ôi, hóa ra bắn phải người bên mình! Đúng là người bên mình, có gắn băng Georgiev. Và bắt đầu: "Họ giết chết bọn trẻ rồi"

Các đồng chí của anh ở chiếc KamAZ thứ hai thì sao?

Ở đó có người Chechniya, họ có 1 người thiệt mạng, 2 người bị thương, nhiều nhất có 6 người hi sinh, trong đó có 1 bác sĩ và 1 người kôzắc. Ở bệnh viện, sau khi bình tĩnh lại, tôi đã nộp khẩu tiểu liên, đại diện tiểu đoàn "Vostok" đến và chở chúng tôi về doanh trại. Lúc đó đêm đã khuya.

Tin chính thức thì thế nào?

Người ta đưa tin trên TV rằng dường như dân quân đã trương cờ Chữ thập Đỏ để chở binh lính không vũ trang của mình ra, còn binh lính Ukraine đã bắn giết họ. Khi đó tôi chưa biết là chúng tôi đã bị chính người bên mình bắn hạ. Lúc đó tôi tin chắc đó là Cận vệ quốc gia Ukraine. Tôi đi ngủ, khoảng bốn giờ sáng tôi bị 2 người ở lại sân bay trong nhóm yểm hộ đánh thức dậy. Tóm lại, họ kể cho tôi rằng người mình đã bắn vào chúng tôi. Vậy là có vấn đề sẽ tiếp tục sống như thế nào và phải làm gì? Chúng tôi đã quyết định bỏ chạy ngay trong đêm, bí mật, đi bộ đến biên giới, trở về Nga. Chúng tôi tìm được quần áo dân sự, chúng tôi đã thay đồ dân sự, lấy ba lô và rời khỏi đơn vị. Cùng với chúng tôi có một lái xe, mật danh là Shumaker, anh ấy nói có chú bác ở ngay gần Donetsk. Sáu người đi xe đến một nhà tư nhân để chờ cơ hội, ngủ qua đêm, gần sáng ngày 28/5 chúng tôi nghe thấy tiếng kêu từ nhà bên cạnh: "Đừng bắn! Đừng giết!" Hóa ra, người ta đã cử một toán tuần tra đi tìm chúng tôi.

(Còn tiếp)

 

Nguyễn Vũ (theo SVoboda)

 

(Chơi cho vui) AIRDROP CHAINGE FINANCE - dự án xây dựng ứng dụng ngân hàng số cho mọi người

 Không hiểu lắm về cái này, tuy nhiên thấy quảng cáo khá nhiều, lại chỉ cung cấp vài thông tin cá nhân (mà mấy ông lớn như facebook với goog...